tình cảm của học sinh đối với thầy cô giáo

DANH SÁCH GIÁO VIÊN CHỦ NHIỆM NĂM HỌC 2022-2023 Nhà trường vừa ban hành quyết định danh sách GVCN năm học 2022-2023.Theo đó, năm học này có 30 GVCN phụ trách 30 lớp ở cả 3 khối.Đây là những Thầy Cô đầy trách nhiệm, luôn nhiệt huyết, với lòng yêu thương và tận tụy. Thầy Cô sẽ cùng đồng hành các em ở năm Con người trưởng thành, lập nên sự nghiệp, 1 phần là nhờ ở thầy cô giáo và nhà trường, nhưng 1 phần là do bản thân người học phát huy nỗ lực chủ quan, tự thân vận động để thu cái mới, cái tốt. Thầy cô giáo có giỏi, tâm huyết, học sinh có ngoan ngoãn, cần cù thì mới học tập nên người được. Thầy Toàn đón nhận tấm thiệp của học sinh bằng nụ cười tươi tắn: "Thầy cảm ơn các em!". hoa rừng của học sinh thôi. Nhưng ấm áp bởi cái tình, sự trân trọng và biết ơn của học sinh đối với thầy cô của mình. Ở đây chúng tôi tâm niệm: Tất cả vì học sinh Trong giao tiếp sư phạm, thầy giáo dùng các biện pháp giáo dục tình cảm, thuyết phục, vận động đối với học sinh. Để giao tiếp sư phạm đạt hiệu quả cao : Giáo viên chủ động, gần gũi, động viên học sinh phải có lòng y thương trẻ. Biết tạo những xúc cảm, tình cảm tích cực ở cả giáo viên và học sinh. Các thầy cô nay thấy học sinh của mình đã trưởng thành hơn và bước sang một ngưỡng cửa cấp 2 tràn đầy hi vọng cũng đã rơi nước mắt. lời dạy của Bác Hồ kính yêu đã giúp em hiểu được trách nhiệm của người học sinh đối với việc học tập và rèn luyện để Những tình huống sư phạm tiêu biểu, điển hình và cách giải quyết các tình huống ấy của thầy cô giáo mà tác giả đã từng gặp hoặc trải qua, thể hiện năng lực nghề nghiệp, khả năng sáng tạo cũng như tình cảm của thầy cô giáo đối với học sinh, đối với nghề. Vay Tiền Nhanh Ggads. “Không thầy đố mày làm nên”, một triết lí dân gian đã được lưu truyền từ bao đời nay. Điều này cho chúng ta thấy người thầy có vai trò to lớn đối với con đường học vấn của mỗi học trò. Dẫu là học trò bán tự, nhất tự có câu "nhất tự vi sư, bán tự vi sư" - một chữ là thầy, nửa chữ cũng là thầy, huống hồ chi, chúng ta, trong đời ai chẳng là học trò hơn một lần "nhất tự" hiểu theo nghĩa rộng của khái niệm này. Nhưng điều tôi muốn nói đến ở đây là một mặt khác nữa của câu tục ngữ - Đó cũng là lời nhắn nhủ, khuyên răn chúng ta phải nhớ ơn thầy người có được công danh, sự nghiệp thành đạt đều nhờ công ơn dạy dỗ của thầy cô. Những người chiến sĩ trong cuộc chiến sinh tử với giặc ngoại xâm, trong hành trang tinh thần mang ra mặt trận cũng có lời thầy cô. Chúng ta, hẳn đã nhiều người đọc nhật kí của anh Nguyễn Văn Thạc Nhà xuất bản Thanh niên xuất bản dưới nhan đề Mãi mãi tuổi hai mươi học sinh trường cấp 3 THPT Yên Hòa B - Từ Liêm, Hà Nội. Trang nhật kí ngày 24/5/1972, ghi trước khi anh hi sinh tại chiến trường Quảng Trị hai tháng, bảy ngày sau đó, người học trò này đã nhớ lời dạy thầy giáo cũ - thầy Lưu, và nói rằng, cho đến lúc này, anh mới hiểu hết lời dạy của thầy. Xin được trích đoạn nguyên văn "Lòng tin tưởng ở con người cũng chính là một nét riêng rất độc đáo của lòng nhân đạo - Điều này thầy Lưu đã nói rất nhiều lần với mình từ 3 năm trước, từ hơn 2 năm trước - Nhưng đến giờ mình mới hiểu một cách sâu xa và đầy đủ nhất". Người học trò Nguyễn Văn Thạc hiểu và xác định đúng đắn lẽ sống của đời mình. "Có thể ngày mai, cuộc đời sẽ trả lời mình bằng luồng gió lạnh ngắt, nhưng có hề chi, khi mình đã cống hiến cho cuộc dời một tâm hồn chính trực và cao cả - Biết yêu và biết ghét - Biết lăn lộn trong cái bình dị của cuộc sống mà cảm hiểu hạnh phúc không có gì so sánh nổi. Biết sống cao thượng, vươn lên trên tất cả những những gì tính toán cá nhân mòn mỏi và cằn cỗi. Phải, mình phải sống như vậy, phải cống hiến cho cuộc đời một tâm hồn như thế - Đây là mơ ước, là nguyện vọng, quyết tâm và cũng là trách nhiệm mình phải làm. Phải làm". Chính vì thế ta không thể quên được công ơn của thầy cô giáo là người hướng dẫn, bồi dưỡng, truyền đạt cho ta những kinh nghiệm mà nhân loại đã tích luỹ trong suốt quá trình lịch sử lâu dài về khoa học tự nhiên, khoa học xã hội và kinh nghiệm sống để mở rộng trí óc cho chúng ta. Thầy cô không chỉ cho chúng ta tri thức mà còn rèn luyện cho chúng ta bài học làm người. Lúc còn bé thơ thầy cô dạy ta từng chữ cái, từng con số, rồi theo năm tháng chúng ta dần lớn lên thầy cô dạy ta những điều hiểu biết cao hơn, rộng hơn để giáo dục ta thành người có tri thức, có đạo đức. Các thầy cô đ㠓Vì lợi ích trăm năm trồng người”, đào tạo chúng ta thành những người hữu ích. Tại sao danh họa Ý Lê-ô-na đơ Vanh xi 1452 - 1519 có thể trở thành đỉnh cao của thời Phục hưng và thế giới. Vì ông có người thầy là họa sĩ Vê-rô-ki-ô. Thoạt đầu thầy bắt cậu bé học trò vẽ quả trứng gà mấy chục ngày liền. Bởi ông muốn cho nhà họa sĩ thiên tài tương lai biết "trong một nghìn cái trứng, không bao giờ có hai cái hoàn toàn giống nhau...Do vậy nếu không cố công luyện tập thì không vẽ đúng được đâu...Đó còn là cách luyện mắt cho tinh, luyện tay cho dẻo". Các thầy cô giáo là người "mài sắt nên kim", công lao biết bao ! Thật đúng như nhà thơ Bùi Đăng Sinh, hiện nay đã là nhà giáo kì cựu, lúc còn ngồi trên ghế nhà trường đã viết “Đồi cao thắm sắc ti gônTrồng hoa thầy đã trồng luôn cả người”Các thầy, các cô đang làm một nghề cao quý nhất, nghề dạy học, nghề mà dân tộc ta vốn rất coi trọng, quan tâm và biết ơn. Ông cha ta thường nói “Muốn sang thì bắc cầu kiềuMuốn con hay chữ phải yêu kính thầy”Vì học sinh thân yêu, các thầy giáo, cô giáo đã luôn luôn quan tâm đến sự tiến bộ, vui sướng trước sự trưởng thành của chúng ta, trăn trở trước thiếu sót mà chúng ta mắc phải. Từ cái nôi là nhà trường, tình cảm gắn bó giữa chúng ta và các thầy cô là một tình cảm đặc biệt, sâu sắc. Tình cảm đó sẽ cùng đi suốt cuộc đời, động viên, nâng đỡ chúng ta trưởng thành. Mọi người chúng ta phải khắc ghi và biết ơn. Phải ghi nhớ trong lòng, đạo thầy trò là một trong những đạo lớn, giữ cho xã hội lành mạnh, vững chắc. Lại xin kể với các bạn một câu chuyện mà nhân vật học trò là một nhà thơ nổi tiếng của chúng ta. Chuyện của nhà thơ Hoàng Cầm, thi sĩ yêu thương của miền Kinh Bắc, cái nôi của văn hóa Việt Nam. Nhà thơ đã làm cho con sông Đuống thành dòng sông trữ tình, dòng sông thi ca. Năm học 1935 - 1936, Hoàng Cầm học với thầy Hoàng Ngọc Phách, cũng là một nhà văn tác giả Tố Tâm, thiên tiểu thuyết lãng mạn vào loại mở đầu văn chương lãng mạn. Ai ngờ sau đó ít lâu, lại lấy chị gái họ thầy giáo mình. Một ngày tết ở thị xã Bắc Ninh, khi hai vợ chồng thi sĩ đi chúc tết họ hàng, vào nhà thầy, theo tôn ti trật tự, thầy cứ một điều "thưa bác", hai điều "thưa bác". Vợ nhà thơ cũng thản nhiên "cậu câu, tôi tôi" mặc dù kém đến trên 20 tuổi. Song Hoàng Cầm thì không dám. Ông lễ phép xưng "con", gọi "thầy". Về nhà, bà vợ phàn nàn - Sao mình lại xưng "con" với cậu ấy ? Cậu ấy là em mình chứ !Hoàng Cầm đã quả quyết trả lời - Anh phải tôn trọng cái điều có trước. Trước khi anh là chồng em, anh đã là học trò của ông Phách từ lâu rồi. Người thầy giáo ấy đã có công lớn đào tạo được ra anh hôm nay đấy em ạ !Lòng biết ơn thầy cô là phải biết giữ đúng "Đạo". Nhưng cao hơn, phải được thể hiện bằng hành động cụ thể. Muốn vậy chúng ta phải học tập tốt, đạt nhiều thành tích cao. Đây cũng chính là đạo lí làm người, là cách ứng xử của người có nhân cách. Đất nước ta có rất nhiều tấm gương đáng để noi theo như người học trò con vua Thủy Tề của thầy Chu Văn An. Biết là trái mệnh Ngọc Hoàng, tất bị chết chém, nhưng vẫn tuân theo lời dạy bảo nhân nghĩa của Hồ từng dạy “Kẻ có tài mà không có đức là người vô dụng, người có đức mà không có tài thì làm việc gì cũng khó”. Nền tảng của con người vẫn là đạo đức, đạo đức kết hợp với tài năng thì làm chuyện gì cũng thành công. Xã hội hiện đại ngày nay, vấn đề đạo đức đang còn nhiều cái để quan tâm, đó là tình trạng học sinh vô lễ, vô ơn bạc nghĩa với thầy cô. Thậm chí có hành vi lăng mạ, côn đồ. Tất cả đều bị chê trách, lên án gay bối cảnh như thế, thiết nghĩ, lòng biết ơn là món quà giá trị nhất, là bông hoa tươi thắm nhất để các thế hệ học sinh dâng tặng thầy cô kính yêu. Đây không phải chỉ là bổn phận và nghĩa vụ mà còn là thứ tình cảm cao quí, thiêng liêng, ở đâu, lúc nào cũng cần gìn giữ, nêu cao. Trong 2 năm học dưới mái trường tiểu học, các em đã rất nhiều thầy cô dạy dỗ. Vậy, ai là người để lại cho em những tình cảm tốt đẹp nhất? Viết 4-5 câu về tình cảm của em với thầy cô là cơ hội để các em bày tỏ tình cảm yêu mến, kính trọng của mình đến với thầy, cô giáo đã từng yêu thương, dạy dỗ mình. Bài viết liên quan Viết đoạn văn ngắn về tình cảm của em với thầy cô giáo hoặc một người bạn, từ 6 đến 8 câu Viết một đoạn văn ngắn về cô giáo hoặc thầy giáo lớp 2 của em Cảm nghĩ về thầy, cô giáo Những câu danh ngôn về thầy cô ngày 20/11 hay và ý nghĩa Những câu nói hay về học sinh cuối cấp Đề bài Viết 4-5 câu về tình cảm của em với thầy côMục lục bài viết1. Dàn ý2. Bài mẫu số 13. Bài mẫu số 24. Bài mẫu số 35. Bài mẫu số 46. Bài mẫu số 5Viết 4-5 câu về tình cảm của em với thầy côI. Hướng dẫn viết1. Hình thức Viết đoạn văn ngắn 4-5 câu2. Nội dung- Giới thiệu về thầy, cô giáo mà em yêu quý Đó là ai? Dạy môn gì?- Tả khái quát về thầy, cô chiều cao, nước da, mái tóc,...- Thầy cô đã làm những gì?+ Yêu thương, quan tâm đến học sinh+ Tạo được không khí sôi nổi, vui vẻ cho lớp học....- Tình cảm của em với thầy cô+ Yêu quý, kính trọng thầy cô+ Biết ơn công lao dạy dỗII. Bài văn mẫu Viết 4-5 câu về tình cảm của em với thầy cô1. Viết 4-5 câu về tình cảm của em với thầy cô, mẫu 1 ChuẩnCô Minh Anh là giáo viên chủ nhiệm của lớp em. Em rất yếu quý và kính trọng cô bởi cô luôn yêu thương, chăm sóc tận tình cho học sinh chúng em. Ngày nào cô cũng đến lớp sớm để ổn định lớp và nhắc nhở chúng em chuẩn bị bài vở cho những tiết học sắp tới. Cô luôn tận tình hướng dẫn và giảng giải cho chúng em mỗi khi chúng em gặp những bài tập khó. Trong cảm nhận của em, cô Minh Anh chính là người mẹ thứ hai của học sinh chúng Đoạn văn về tình cảm của em với thầy cô, mẫu 2 ChuẩnTrong 2 năm học dưới mái trường tiểu học, em đã may mắn được rất nhiều thầy cô dạy dỗ. Thầy cô nào cũng nhiệt tình, trách nhiệm nhưng người để lại cho em nhiều ấn tượng sâu đậm nhất chính là thầy Minh Tùng. Thầy Minh Tùng là giáo viên dạy môn Toán, thầy có dáng người cao, nước da trắng và hơi gầy. Em luôn cảm thấy hào hứng khi được học tiết toán của thầy. Trong tiết học của thầy chúng em rất sôi nổi và hào hứng, thầy Tùng không chỉ dạy cho chúng em những kiến thức hay mà còn kể cho chúng em nghe những câu chuyện rất thú vị. Nhờ có thầy Tùng mà em ngày càng yêu thích môn Viết về tình cảm của em với thầy cô giáo, mẫu 3 ChuẩnCô Hồng Nhung là giáo viên môn m nhạc của lớp em. Cô mới ra trường và về công tác ở trường em được hai năm nhưng đã nhận được rất nhiều tình cảm quý mến của các bạn học sinh. Cô Hồng Nhung có dáng người mảnh mai và mái tóc ngắn cá tính. Giọng hát của cô rất hay, cao và trong như những ca sĩ biểu diễn trên ti vi. Tiết học của cô lúc nào cũng rất vui vẻ, chúng em được cô dạy những bài hát thật hay. Một tuần chúng em chỉ được học một tiết m nhạc của cô nên lúc nào em cũng mong thời gian trôi thật nhanh để được gặp cô và được học những tiết học thú vị của Viết 4-5 câu về tình cảm của em với thầy cô, mẫu 3 ChuẩnThầy Minh Triết là hiệu trưởng của trường em. Tuy em chưa được học thầy nhưng em rất yêu quý và kính trọng thầy. Vào mỗi sáng thứ hai đầu tuần, chúng em sẽ được nghe thầy Minh Triết lên nhận xét và động viên hoạt động học tập và thi đua của toàn trường. Bên ngoài nhìn thầy rất nghiêm khắc nhưng thật ra thầy lại giống như một người cha, luôn dịu dàng quan tâm đến chúng em. Ngày nào thầy cũng đến trường thật sớm để giải quyết công việc, đôi khi thầy sẽ ghé qua các lớp giờ truy bài để trò chuyện, nhắc nhở học sinh chúng em học tập. Em mong rằng một ngày nào đó sẽ được học và nghe những bài giảng của Viết 4-5 câu về tình cảm của em với thầy cô, mẫu 5 ChuẩnCô Ngọc Lan là giáo viên chủ nhiệm năm lớp 1 của em. Cô không chỉ xinh đẹp, dịu dàng mà còn là một giáo viên giỏi, luôn tận tâm với học sinh chúng em. Trong những tiết học của cô, để tạo không khí sôi nổi cho lớp học, cô thường tổ chức cho chúng em chơi những trò chơi hay kể cho chúng em những câu chuyện thú vị. Trong học tập, cô luôn tận tâm dạy dỗ, chỉ bảo, trong cuộc sống cô lại dịu dàng quan tâm, chăm sóc cho chúng em như một người mẹ. Dù em không còn được học cô nữa nhưng cô Ngọc Lan sẽ mãi là người cô giáo mà em yêu quý Bên cạnh đề bài Viết 4-5 câu về tình cảm của em với thầy cô, các em có thể tham khảo thêm nhiều bài văn mẫu đặc sắc khác như Viết 4-5 câu về một mùa em yêu thích, Viết 4-5 câu về tình cảm của em với một người thân trong gia đình, Viết 4 - 5 câu về một ngày đi học của em, Viết đoạn văn ngắn từ 4 - 5 câu để nói về ảnh của Bác Hồ mà em được nhìn thấy để rèn luyện kĩ năng viết bài của mình. Tôi không thể nào định nghĩa được tình thầy trò là gì? Phải chăng tình thầy trò có thể làm thay đổi cuộc sống của bạn dù chỉ là một phần nhỉ? Đó là tình cảm mà bạn có thể tìm thấy được một khoảnh khắc nào đó trong cuộc sống. Chắc hẳn trong chúng ta cũng đã có một thời gian gắn bó bên mái trường, được học tập dưới sự dìu dắt, chỉ bảo tận tình của thầy cô. Xúc động làm sao khi nghĩ về hình ảnh những người giáo viên đã luôn ân cần dạy dỗ chúng ta nên người. “Cha mẹ cho ta hình hài, thầy cô cho ta trí thức” Quả đúng là như vậy, công lao của thầy cô là to lớn biết nhường nào. Mà có lẽ là cả cuộc đời này, chúng ta cũng không thể nào đền đáp được hết. Chính các thầy cô là người lái đò đưa những thế hệ học trò cập bến tương lai. Làm sao tôi có thể quên những ánh mắt ấm áp, dịu hiền của thầy cô, những ánh mắt luôn dõi theo hình bóng của từng học trò bé nhỏ trong suốt cả quảng đời cấp sách đến trường. Hình ảnh những cô giáo trước tà áo dài thước tha. Những người thầy với vẻ mặt lúc nào cũng nghiêm khắc ấy lại chứa động cả một khoảng trời yêu thương rộng lớn đã để lại trước tâm trí những người học trò chúng tôi không biết đến bao nhiêu ký ức khó phai. Không chỉ vậy, điều gây ấn tượng nhiều nhất với tôi chính là nụ cười của các thầy cô. Đặc điểm này không hẳn là kiêu sa, cũng chẳng đặc biệt gì nhưng tôi lại vô cùng trân trọng những nụ cười ấy. Vì đó chính là sự động viên, khuyến khích mỗi khi tôi đạt điểm cao, là nguồn động lực giúp tôi vươn lên trong học tập. Mỗi khi tôi phạm lỗi, vẫn là khuôn mặt quen thuộc ấy nhưng hành động đã không còn những nụ cười vui vẻ của ngày nào mà thay vào đó là một ánh mắt nghiêm nghị. Mặc dù thầy cô không la hoặc trách mắng gì nhưng tôi như đọc được một chút buồn bã và thất vọng thoáng qua những đôi mắt kia. Những lúc như vậy sao mà tôi cảm thấy ân hận quá! Vì chính tôi đã làm các thầy cô cảm thấy thất vọng. Nhưng cũng nhờ đó mà tôi nhận ra được những lỗi lầm thực sự của mình để sửa chữa. Đến tận bây giờ tôi mới nhận ra được một điều không phải lúc nào thầy cô cũng cười với chúng tôi nhưng chỉ cần những người thầy, người cô cười một nụ cười yêu thương thì trong tôi bổng dâng trào một niềm vui sướng giống như tôi vừa làm được một điều gì rất lớn cho thầy cô. Sao lại có thể quên những nụ cười hạnh phúc, hay những nụ cười vỗ về,an ủi. Thầy cô ơi! Các thầy cô có biét rằng những nụ cười của các thầy cô lại chính là ngọn lửa hồng sưởi ấm những trái tim nhỏ bé non nớt của đám học trò chúng con hay không? Chỉ bao nhiêu đó là mình quá may mắn hơn rất nhiều đứa trẻ khác. Bao gánh nặng về cuộc sống, công việc, gia đình và những cực nhọc chất chồng lên đôi vai của những người giáo viên. Thật không thể nào có thể diễn tả được hết nỗi biết ơn sâu nặng cúa tôi đối với các thầy cô, những người luôn miệt mài bên những trang giáo án, truyền đến học trò chúng tôi những bài học hay và bổ ích, những người đã không quên nhọc nhằn giúp xây dựng một thế giới huy hoàng, một tương lai tươi sáng bằng con đường học vấn. Thế giới của tri thức nhân loại mới rộng lớn và bao la làm sao! Nhưng chính những người thầy người cô đã dẫn dắt chúng tôi bước vào một thế giới mà đối với các thế hệ học sinh dường như là hoàn toàn mới mẻ và lạ lẫm. Và rồi từng ngày trôi qua, tôi đã quen dần với mài trường này, nơi mà chúng tôi thường gọi là ngôi nhà thứ hai. Hình ảnh người thầy cô ân cần, tận tụy dạy cho chúng tôi không chỉ về kiến thức mà cả về những kĩ năng sống cần thiết không biết tự bao giờ đã trở thành một ấn tựợng khó phai trong ký ức những cô cậu học trò tinh nghịch ngày nào! Thầy cô đã dày công dạy dỗ chúng tôi nên người giúp chúng tôi biết thế nào là lòng nhân ái. Chính các thầy cô đã tạo nên những khoảng thời gian giúp những đứa học trò gặp gỡ, tìm hiểu nhau hơn. Thầy cô cũng như là cha mẹ của chúng tối. Dấu trường thành theo thời gian giờ đây tôi mới hiểu rằng làm giáo viên chưa hẳn là sung sướng. Tôi nghiêm khắc ghi trong tim những công ơn lớn lao của thầy cô giáo viên với niềm kính trọng nhất. Thầy cô ơi, những kiến thức được thầy cô đúc kết thành những tinh hoa của nhân loại qua boa nhiêu thế hệ đã giúp con nhận ra rằng, những gì mà ta thu thập được từ kho tàng kiến thức rộng lớn sẽ tan biết đi vào một khoảng không gian trống một khi chúng ta nhụt chí và lùi bước. Thầy cô đã gieo những hạt giống của trí tuệ vào tâm hổn trong sáng của những đứa học sinh, là người cầm bó đuốc tri thức của nhân loại soi đường chỉ lối cho thế hệ học trò. Ôi! Tôi ước sao mình mãi là đứa học trò yêu dấu của thầy cô, mặc dù biết là không thể được. Tuy vậy, tôi vẫn cầu mong là các thầy cô sẽ mãi tiếp tục dẫn dắt nhiều thế hệ măng non bước qua cánh cửa dẫn đến một vùng đất kì dịu. Thầy cô ơi! Em không biết phải bày tỏ tình cảm của minh như thế nào nữa, em chỉ muốn cảm ơn vì tất cả những điều hay, điều bổ ích mà thầy cô đã truyền đạt đến thế hệ học sinh chúng em. Những người lái đò của một tương lai mộng mơ. Kể về tình cảm của em với thầy côTập làm văn lớp 2 Viết 4 - 5 câu về tình cảm của em với thầy cô giúp các em có thêm những gợi ý hay cho nội dung bài viết của mình. Các em hãy cùng chia sẻ cảm nghĩ về thầy, cô giáo qua bài văn mẫu dưới đây nhé!Viết 4-5 câu về tình cảm của em với thầy cô lớp 2Hướng dẫn viết 4-5 câu về tình cảm của em với thầy côViết 4 - 5 câu về tình cảm của em với thầy cô - Mẫu 1Viết 4 - 5 câu về tình cảm của em với thầy cô - Mẫu 2Viết 4 - 5 câu về tình cảm của em với thầy cô - Mẫu 3Viết 4 - 5 câu về tình cảm của em với thầy cô - Mẫu 4Viết 4 - 5 câu về tình cảm của em với thầy cô - Mẫu 5Viết 4 - 5 câu về tình cảm của em với thầy cô - Mẫu 6Viết 4 - 5 câu về tình cảm của em với thầy cô - Mẫu 7Viết 4 - 5 câu về tình cảm của em với thầy cô - Mẫu 8Viết 4 - 5 câu về tình cảm của em với thầy cô - Mẫu 9Viết 4 - 5 câu về tình cảm của em với thầy cô - Mẫu 10Viết về tình cảm của em với thầy cô - Mẫu 11Viết về tình cảm của em với thầy cô - Mẫu 12Viết về tình cảm của em với thầy cô - Mẫu 13Viết về tình cảm của em với thầy cô - Mẫu 14Hướng dẫn viết 4-5 câu về tình cảm của em với thầy cô1. Hình thức Viết đoạn văn ngắn 4-5 câu2. Nội dungGiới thiệu về thầy, cô giáo mà em yêu quý Đó là ai? Dạy môn gì?Tả khái quát về thầy, cô chiều cao, nước da, mái tóc,...Thầy cô đã làm những gì?Yêu thương, quan tâm đến học sinhTạo được không khí sôi nổi, vui vẻ cho lớp học....Tình cảm của em với thầy côYêu quý, kính trọng thầy côBiết ơn công lao dạy dỗViết 4 - 5 câu về tình cảm của em với thầy cô - Mẫu 1Cô Xuân Trang là giáo viên chủ nhiệm của lớp em. Em rất yếu quý và kính trọng cô bởi cô luôn yêu thương, chăm sóc tận tình cho học sinh chúng em. Ngày nào cô cũng đến lớp sớm để ổn định lớp và nhắc nhở chúng em chuẩn bị bài vở cho những tiết học sắp tới. Cô luôn tận tình hướng dẫn và giảng giải cho chúng em mỗi khi chúng em gặp những bài tập khó. Trong cảm nhận của em, cô Cô Xuân Trang chính là người mẹ thứ hai của học sinh chúng 4 - 5 câu về tình cảm của em với thầy cô - Mẫu 2Trong 2 năm học dưới mái trường tiểu học, em đã may mắn được rất nhiều thầy cô dạy dỗ. Thầy cô nào cũng nhiệt tình, trách nhiệm nhưng người để lại cho em nhiều ấn tượng sâu đậm nhất chính là thầy Thanh Duy. Thầy Thanh Duy là giáo viên dạy môn Toán, thầy có dáng người cao, nước da trắng và hơi gầy. Em luôn cảm thấy hào hứng khi được học tiết toán của thầy. Trong tiết học của thầy chúng em rất sôi nổi và hào hứng, thầy Thanh Duy không chỉ dạy cho chúng em những kiến thức hay mà còn kể cho chúng em nghe những câu chuyện rất thú vị. Nhờ có thầy Duy mà em ngày càng yêu thích môn 4 - 5 câu về tình cảm của em với thầy cô - Mẫu 3Cô Phương Trinh là giáo viên môn âm nhạc của lớp em. Cô mới ra trường và về công tác ở trường em được hai năm nhưng đã nhận được rất nhiều tình cảm quý mến của các bạn học sinh. Cô Phương Trinh có dáng người mảnh mai và mái tóc ngắn cá tính. Giọng hát của cô rất hay, cao và trong như những ca sĩ biểu diễn trên ti vi. Tiết học của cô lúc nào cũng rất vui vẻ, chúng em được cô dạy những bài hát thật hay. Một tuần chúng em chỉ được học một tiết âm nhạc của cô nên lúc nào em cũng mong thời gian trôi thật nhanh để được gặp cô và được học những tiết học thú vị của 4 - 5 câu về tình cảm của em với thầy cô - Mẫu 4Thầy Huy Bình là hiệu trưởng của trường em. Tuy em chưa được học thầy nhưng em rất yêu quý và kính trọng thầy. Vào mỗi sáng thứ hai đầu tuần, chúng em sẽ được nghe thầy Huy Bình lên nhận xét và động viên hoạt động học tập và thi đua của toàn trường. Bên ngoài nhìn thầy rất nghiêm khắc nhưng thật ra thầy lại giống như một người cha, luôn dịu dàng quan tâm đến chúng em. Ngày nào thầy cũng đến trường thật sớm để giải quyết công việc, đôi khi thầy sẽ ghé qua các lớp giờ truy bài để trò chuyện, nhắc nhở học sinh chúng em học tập. Em mong rằng một ngày nào đó sẽ được học và nghe những bài giảng của 4 - 5 câu về tình cảm của em với thầy cô - Mẫu 5Cô giáo chủ nhiệm lớp em là cô Ngọc Thủy. Cô có nụ cười hiền từ và giọng nói rất ấm áp. Hằng ngày, cô thường tới lớp dạy chúng em nhiều điều hay, lẽ phải. Giờ ra chơi, cô vẫn ở lại để hỏi han, quan tâm các bạn trong lớp. Cô còn dành những phần quà đặc biệt cho những bạn có sự tiến bộ trong lớp. Em rất yêu quý cô Thủy. Em mong cô sẽ gắn bó với lớp chúng em lâu thật 4 - 5 câu về tình cảm của em với thầy cô - Mẫu 6Cô Ngọc Lan là giáo viên chủ nhiệm năm lớp 1 của em. Cô không chỉ xinh đẹp, dịu dàng mà còn là một giáo viên giỏi, luôn tận tâm với học sinh chúng em. Trong những tiết học của cô, để tạo không khí sôi nổi cho lớp học, cô thường tổ chức cho chúng em chơi những trò chơi hay kể cho chúng em những câu chuyện thú vị. Trong học tập, cô luôn tận tâm dạy dỗ, chỉ bảo, trong cuộc sống cô lại dịu dàng quan tâm, chăm sóc cho chúng em như một người mẹ. Dù em không còn được học cô nữa nhưng cô Ngọc Lan sẽ mãi là người cô giáo mà em yêu quý 4 - 5 câu về tình cảm của em với thầy cô - Mẫu 7Cô giáo của em tên là Tuyết. Cô xinh đẹp và dịu dàng như tên của cô vậy. Cô đã dạy dỗ và chăm sóc em vô cùng chu đáo, quan tâm, và cẩn thận. Em vô cùng yêu quý và kính trọng 4 - 5 câu về tình cảm của em với thầy cô - Mẫu 8Cô giáo năm lớp 1 của em là cô Vân Anh. Cô có mái tóc ngắn ngang vai và khuôn mặt rất xinh đẹp. Cô luôn ân cần, dịu dàng và quan tâm đến chúng em. Trong mỗi giờ học, em luôn cảm thấy thích thú bởi lời giảng của cô. Mặc dù đã không học cô nữa nhưng em vẫn rất yêu quý cô Thảo. Em sẽ luôn nhớ đến người cô giáo đón em vào ngưỡng cửa đầu 4 - 5 câu về tình cảm của em với thầy cô - Mẫu 9Cô giáo của em tên là Minh Trang. Dáng người cô thanh mảnh. Mái tóc dài cùng với làn da trắng hồng. Nụ cười của cô vô cùng ấm áp. Mỗi khi cô giảng bài, chúng em đều say sưa lắng nghe. Em rất thích những khi cô đến từng bàn, cầm tay chúng em hướng dẫn cách viết các chữ cái. Lúc đó cô thật dịu dàng, cũng đầy kiên nhẫn. Em rất yêu quý và kính trọng 4 - 5 câu về tình cảm của em với thầy cô - Mẫu 10Thầy Tùng là giáo viên dạy thể dục. Thầy rất vui tính. Mỗi tiết học thể dục, em đều cảm thấy vui vẻ. Thầy kiên nhẫn dạy cho từng động tác thể dục cho chúng em. Vào giờ giải lao, thầy còn kể chuyện cho chúng em nghe. Em rất yêu mến thầy về tình cảm của em với thầy cô - Mẫu 11Cô Lan Anh là giáo viên chủ nhiệm của em. Năm nay, cô ba mươi hai tuổi. Cô là một giáo viên rất tâm huyết. Mỗi giờ học của cô đều rất vui vẻ và thú vị. Cô hay hỏi han, quan tâm đến chúng em. Em rất yêu quý và kính trọng cô giáo của về tình cảm của em với thầy cô - Mẫu 12Giáo viên chủ nhiệm của lớp em là cô Hạnh. Năm nay, cô ba mươi tuổi. Cô rất giỏi và tài năng. Em cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ cô. Những giờ học của cô đều rất bổ ích. Cô còn quan tâm và chia sẻ với chúng em. Em rất yêu quý và kính trọng về tình cảm của em với thầy cô - Mẫu 13Năm nay, lớp em có giáo viên chủ nhiệm mới. Tên của cô là Phạm Ngọc Loan. Ngày đầu tiên đến lớp, cô mặc một bộ áo dài màu tím. Lúc đó, chúng em đều cảm thấy cô thật xinh đẹp. Điều em ấn tượng nhất là giọng nói nhẹ nhàng của cô. Cô cũng rất yêu thương và quan tâm đến chúng em. Em yêu quý cô về tình cảm của em với thầy cô - Mẫu 14Cô giáo chủ nhiệm của em tên là Nguyễn Tường hạ Vy. Cô là cô giáo dạy văn đã có kinh nghiệm lâu năm. Vì vậy, cô luôn có cách quan tâm khác nhau đến từng bạn học sinh trong lớp, nhưng đều rất tận tâm và ấm áp. Với chúng em, cô như người mẹ thứ hai, không chỉ truyền dạy kiến thức, chỉ bảo em khi mắc mỗi mà còn quan tâm đến sức khỏe của mỗi học sinh. Mỗi ngày đến lớp cô đều hỏi "Hôm nay các con có khỏe không? Đã ăn sáng hết chưa? Tâm trạng có vui không?..." Em yêu mến cô Vy rất nhiều!............Thông qua bài văn kể về tình cảm của em với thầy cô, các em có thể tự mình nói câu thể hiện tình cảm của em đối với thầy cô giáo của mình một cách chân thực thêmViết 4 - 5 câu về công việc hằng ngày của một người thân của emViết 4 - 5 câu về hoạt động của các bạn nhỏ trong bức tranh mà em thíchViết 4 - 5 câu kể về việc em đã làm để bảo vệ môi trườngViết đoạn văn thuật lại việc dọn dẹp nhà cửa để đón Tết của gia đìnhViết 4 - 5 câu về một chuyến tham quan của emNgoài tài liệu Viết 4 - 5 câu về tình cảm của em với thầy cô trên, các em học sinh có thể tham khảo thêm giải bài tập Tiếng Việt lớp 2. Luyện tậpNội dung chính Show Cảm nghĩ về thầy cô giáo lớp 7Dàn ý cảm nghĩ về thầy cô giáo lớp 7Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 1Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 2Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 3Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 4Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 5Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 6Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 7 1. Nói câu thể hiện sự ngạc nhiên của em khia lần đầu được nghe một bạn hát rất hayb được bố mẹ tặng một món quà bất ngờ2. Nói câu thể hiện tình cảm của em đối với thầy cô giáo của mình. 1. a Không ngờ cậu hát hay thật đấy!b Ôi con rất bất ngờ vì món quà này!2. Em vô cùng biết ơn thầy cô đã dạy dỗ chúng em nên người. Tình yêu thương, quý trọng con người trong tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh được các tầng lớp nhân dân Việt Nam luôn khắc ghi và thể hiện bằng những hành động cụ thể. Với đội ngũ nữ cán bộ, giáo viên trong tỉnh, luôn coi học sinh như những người con, người em của mình, để dạy dỗ, chăm chút, chỉ bảo không chỉ là kiến thức trong sách vở, mà còn là những kỹ năng sống, để các em ngày càng tiến bộ, trưởng thành hơn. Cô giáo ân cần chỉ bảo, dạy dỗ học sinh lớp 1 tập viết những nét chữ đầu xúc bịn rịn, bỡ ngỡ, lo lắng... trong ngày đầu tiên đi học của các em học sinh lớp 1 giờ đây chỉ còn là những kỷ niệm đẹp. Sự ân cần của cô giáo chủ nhiệm trong việc hướng dẫn từ nội quy trường lớp, làm quen với bạn mới, rồi đánh vần, tập viết, làm toán... đã giúp các em chăm ngoan, học tập và nhanh chóng làm quen với môi trường cảm gắn bó giữa cô giáo và học sinh tạo nên giờ học chất yêu thương, quý trọng con người trong tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh luôn được đội ngũ nhà giáo coi trọng, bởi chính tình cảm gắn bó giữa thầy và trò là điều kiện thuận lợi trong quá trình truyền thụ tri thức, góp phần nâng cao chất lượng giáo dục. Chính vì thế, các cô giáo đã thường xuyên học tập, trau dồi đạo đức, chuyên môn nghiệp vụ để có những bài giảng hay, hấp dẫn học sinh trong mỗi tiết học; góp phần thực hiện có hiệu quả chương trình giáo dục phổ thông mới theo định hướng phát triển năng lực, phẩm chất người giáo tặng quà, động viên học sinh có hoàn cảnh khó khăn vươn lên học với những học sinh có hoàn cảnh khó khăn, các cô đã dành sự quan tâm đặc biệt cả về vật chất và tinh thần. Những lời động viên, hay những phần quà được trao tặng giúp các em có thêm niềm tin, động lực để tiếp tục đến trường, phấn đấu vươn lên trong học tập và cuộc yêu thương của các cô đã giúp học sinh có động lực để học tốt, rèn luyện với nâng cao năng lực sư phạm, các cô giáo đã dành rất nhiều tình yêu thương đối với học trò, với mong muốn đáp ứng ngày càng tốt hơn yêu cầu đổi mới giáo dục, đào tạo ra lớp lớp thế hệ học trò có tri thức và đạo đức trong tương lai./.Mai Dung Cảm nghĩ về thầy cô giáo, những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai là đề bài tập làm văn lớp 7. mời các bạn tham khảo bài văn mẫu cảm nghĩ về thầy cô giáo, những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai trong bài viết dung chínhCảm nghĩ về thầy cô giáo lớp 7Dàn ý cảm nghĩ về thầy cô giáo lớp 7Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 1Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 2Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 3Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 4Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 5Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 6Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 7Cảm nghĩ về thầy cô giáo lớp 7Dàn ý cảm nghĩ về thầy cô giáo lớp 7Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 1Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 2Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 3Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 4Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 5Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 6Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 7Dàn ý cảm nghĩ về thầy cô giáo lớp 71. Mở bài Dẫn dắt, giới thiệu công lao và vai trò lớn lao của thầy cô giáo,....2. Thân bài- Biểu cảm về công lao của thầy cô dụThầy Cô - hai chữ thiêng liêng mà chỉ có những học sinh đủ tư cách mới được phép gọi. Họ là những người đã dẫn dắt chúng em đi trên con đường đời của riêng mình, người chắp cánh ước mơ cho chúng em. Mọi người vẫn thường nói thầy cô là người lái đò cho học sinh. Khi một năm học kết thúc là chuyến đò cập bến....Nhờ thầy, nhờ cô luôn tận tình điều khiển, lèo lái chuyến đò đó nên chúng em đã vượt qua tất cả những khó khăn, để rồi theo chuyến đò cập bến cảng kiến thức trong niềm vui, niềm không chỉ riêng của chúng em, mà còn của thầy cô nữa. Những gì thầy cô làm cho chúng em thiêng liêng, cao quí đâu kém những gì cha mẹ làm cho chúng em....- Nói về vai trò của thầy cô giáo, thầy cô như là người cha, người mẹ thứ hai,....Ví dụCon người chắc hẳn ai cũng có thời cắp sách tới trường. Đó là khoảng thời gian đẹp nhất, thời của tuổi mộng mơ, của những ý tưởng vụt đến rồi vụt đi, của cả sự ngỗ nghịch. Chính thầy cô là những người thay đổi cuộc đời chúng em, uốn nắn chúng em từng chút một trên con đường học vấn. Từ khi chúng ta còn bi bô tập nói đã đã được đưa tới trường mẫu giáo để tập làm quen với trường lớp. Cũng chính tại đó, thầy cô đã dạy cho chúng ta biết thế nào là lễ nghĩa, là biết cách cư xử cho phải phép. Rồi từng ngày, chúng ta bước lên những bậc cao hơn của nấc thang kiến thức. Thầy cô luôn dõi theo chúng ta. Từ một con điểm tốt, một ý tưởng hay cho đến một sai phạm nhỏ, một lần không thuộc bài, thầy cô đều chú ý khen ngợi hoặc nhắc nhở. Thầy cô là những người thầm lặng đưa chúng em đến đỉnh cao của kiến thức, cho chúng em một tương lai tươi Kết bàiCảm nghĩ chung của em về công lao to lớn đó, lời nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 1Người ta thường ví những người thầy, người cô như là cha mẹ thứ hai của mỗi người học sinh. Bởi chính nhờ những con người vĩ đại ấy, mà biết bao thế hệ học trò được vun vén bầu trời kiến thức, vững bước tới tương tiếng gọi thầy cô - là tiếng gọi thiêng liêng mà cao quý. Đó là những con người bình thường nhưng có thể làm nên những điều vĩ đại. Em từng rất khó hiểu, tại sao thầy cô lại có thể hiểu được nhiều đến thế. Dường như bên trong họ là cả một kho tàng tri thức khổng lồ. Đến sau này, em mới hiểu được, để có thể truyền dạy cho chúng em kiến thức, thầy cô cũng phải luôn không ngừng học tập và tìm hiểu. Những ngày giảng dạy hăng say trên bục giảng, miệt mài bên trang giáo án, say sưa bên sách vở cứ lặp đi lặp lại mãi. Họ luôn cố gắng rèn luyện, nâng cao trình độ, kĩ năng của bản thân để có thể truyền dạy những điều tốt nhất cho các em học sinh thân yêu của không chỉ dừng lại ở đó. Thầy cô ngoài truyền dạy kiến thức, còn đem đến cho học sinh tình yêu thương và sẻ chia. Học không chỉ là người thầy mà còn là người thân, là bạn bè, sẵn sàng lắng nghe và đưa ra lời khuyên hữu ích. Tuy mỗi người giáo viên sẽ có những tính cách, phương pháp khác nhau, nhưng em luôn tin chắc rằng, học đối xử với học sinh của mình bằng cả trái tim. Điều đó, thể hiện qua những buổi dạy phụ đạo cuối giờ cho học sinh yếu nhưng không thu phí. Qua những lần ngồi lắng nghe, tâm sự của học sinh để giúp em ấy tiến bộ hơn. Hay qua những điều đơn giản, như chở học sinh về nhà khi trời mưa, tặng quà cho học sinh nhân dịp đặc biệt. Và còn rất nhiều, rất nhiều người thầy, người cô đều thật vĩ đại và đáng kính. Nhờ có họ mà chúng ta vững vàng cập bến tương lai. Thật là khó để tưởng tượng được xã hội này sẽ trở nên như thế nào nếu thiếu đi những người giáo viên kính mến ấy. Vì vậy, hãy luôn dành tình yêu thương, trân trọng cho người thầy, người cô của nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 2Ai đã ví thầy cô như những người lái đò ngày đêm cần mẫn trên chuyến đò tri thức, còn lũ học trò chúng em là những người lữ khách sang sông, hết lớp khách này lại đến lượt khách khác rời bến sông nhưng người lái đò vẫn sớm chiều đứng đợi. Và hình ảnh thầy cô luôn in đậm trong tâm trí em những ấn tượng sâu đậm cô, chỉ với hai tiếng thôi mà sao chúng em thấy cao quý và thiêng liêng đến vậy. Có lẽ rằng, tình yêu nghề, yêu trẻ thơ đã ngấm sâu vào trong mỗi con người. Để đến khi trở thành những người thầy giáo, cô giáo thì sự nhiệt huyết, tận tình trong mỗi con người lại dâng trào lên. Thầy cô chính là những người đã dẫn đường, chỉ lối cho chúng em bước vào đời, người vun đắp cho chúng em vào một tương lai tươi sáng hơn. Thầy cô là những người đưa đó cần mẫn, chúng ta là những khách đi đò, nhưng mấy ai qua sông còn nhớ người lái đò năm ấy, nhớ những giọt mồ hôi thầm lặng rơi, nhớ những nụ cười hay những giọt nước mắt rỏ xuống biết bao lần cùng thanh xuân nhỏ bé này. Trong hành trình dài rộng của cuộc đời, những lúc vấp ngã thầy cô cũng luôn bên ta, động viên ta đứng dậy để làm tốt những điều trước cô không chỉ cho ta kiến thức mà thầy cô còn dạy cho ta cách làm người,dạy ta cách sống,cách đối xử tốt đẹp với tất cả mọi cô đã trồng và ươm mầm những nhân cách tốt đẹp của con người và chăm sóc, nuôi nấng nó lớn lên từng ngày,từng tháng và rồi mai sau nó sẽ lớn,trở nên đẹp đẽ vô cùng. Công ơn thầy cô đối với chúng ta bao la như trời bể. Cái nghề giáo đâu phải ai cũng làm được Dưới ánh mặt trời không có nghề nào cao quý hơn nghề dạy học .Có mấy ai có thể kiên nhẫn cầm tay một đứa trẻ kiên trì dạy chúng viết những con chữ đầu tiên trong mấy ai có thể ngồi hàng giờ để hướng dẫn một đứa trẻ đọc tròn câu mấy ai có thể thức trắng khuya để hoàn thành giáo án cho buổi dạy hôm mấy ai trên đời này có thể làm được những điều cao cả đó nếu không có tình yêu nghề tha thiết. Mỗi chuyến đò chứa đựng biết bao công sức và tâm huyết và tình cảm mà thầy cô gởi gắm vào như người cha, người mẹ có công ơn sinh thành dưỡng dục, và người thầy sẽ là người khuất sau bước đi. Đến trường, ta đâu chỉ được học những kiến thức về văn hóa, xã hội mà đó trong từng lời giảng thấm trong câu chữ là tấm lòng của người giáo viên nhân dân mong gửi gắm cho ta những bài học làm người sâu sắc để ta trưởng thành. Có ai qua sông mà không bao giờ phải nhờ đò, có ai lớn lên mà không qua những lời giảng của thầy cô. Cuộc sống có biết bao biến đổi nhưng nào đâu làm phai mờ đi tình cảm của người thầy người cô dành cho học dành cho học sinh thân yêu. Tình cảm ấy thiêng liêng, cao quý biết nhường nào. Tình yêu thương ấy đã sưởi ấm tâm hồn của biết bao người học sinh trong suốt cả cuộc đời đi học. Chính thầy cô là những người đã thu nhặt những mảnh ghép cuộc đời, thắp lên ánh sáng, hy vọng ấm áp. Đó là cả một quá trình, một sự nghiệp cao quý sự nghiệp trồng ơn người thầy đã cho em biết bao nhiêu điều kì diệu của cuộc sống. Thầy cô là những người thầm lặng đưa chúng em đến đỉnh cao của kiến thức, cho chúng em một tương lai tươi nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 3Chiều dần buông theo áng mây trôi hững hờ. Những người lái đò bên con sông kia vẫn luôn miệt mài, cặm cụi chở những đợt khách cuối cùng sang sông. Mồ hôi họ đã rơi trên tấm ván đò cũ kĩ. Cuộc sống quá bận rộn, có quá nhiều việc phải lo làm tôi không có thời gian suy nghĩ quá nhiều, quan tâm đến những người xung quanh. Giờ ngồi một mình, nhìn cô lái đò má ửng hồng, như đâu đây hình ảnh của thầy cô đã dạy tôi. Tóc thầy bạc vì bụi phấn, mắt cô đã thâm quầng vì những đêm mất ngủ, như người lái đó chở khách sang sông, từng thế hệ này đến thế hệ khác, đưa chúng tôi- thế hệ trẻ cập bến tương lai, đi đến những chân trời rộng mở, mở ra cả hòai bão, ước mơ cho chúng đời thầy đưa biết bao nguời qua dòng sông tri sông vẫn cứ êm trôi Tóc thầy bạc đi, mắt thầy nheo lại nhưng vẫn luôn vững tay chèo và hết lòng vì thế hệ trẻ. Bao nhiêu người khách đã sang sông? Bao nhiêu khát vọng đã vào bờ? Bao nhiêu ước mơ thành sự thực..? Có mấy ai sang bờ biết ngoái đầu nhìn lại thầy ơiThầy cô đã chắp cánh cho những ước mơ của chúng ta bay cao, cung cấp hành trang kiến thức chp chúng ta bước vào đời và giúp chúng ta thành công trên con đường học vấn. Thế mà, có ai lần tìm về lớp cũ trường xưa để thăm lại những người đã hy sinh tâm huyết giúp chúng ta thành người hữu ích? Có ai nhớ chăng bao kỉ niệm êm đềm thấm đượm tình thầy trò? Nói đến đây, tôi bùi ngùi nhớ lại ngày xưa năm ấy, cách đây ba nămHôm ấy, trời mưa tầm tã, lại vào mùa giá rét. Mẹ rước trễ nên tôi đứng đợi một mình với nỗi lạnh buốt. Chờ hòai chẳng thấy mẹ đến, tôi bắt đầu tuyệt vọng. Giữa lúc ấy, một bóng áo mưa từ cổng trường lao về phía tôi. Hóa ra là thầy chủ nhiệm. Thầy đưa cho tôi cái áo mưa và đề nghị chở tôi về. Tôi vừa mừng, vừa băn khoăn vì nhà xa. Phút chốc thầy đã chở tôi ra đường, gò tấm lưng gầy vượt băng băng về phía trước. Đến nhà, tôi thấy mặt thầy tái lại, môi tím rung rung. Không màng tới sự giá buốt. Đã có bố tôi ở nhà, nên thầy cũng yên tâm. Mưa chưa dứt, thầy hối hả ra về. Tôi nhìn theo mà lòng đầy cảm động. Dù có khôn lớn vào đời, mãi mãi tôi khắc ghi kỉ niệm này và hình ảnh thầy, tấm lòng thầy thật cao cả biết bao!Một dòng đời một dòng sôngMấy ai là kẻ đứng trông bến bờMuốn qua sông phải có đò . Đường đời muốn bước phải nhờ người đưa Có ai đó đã ví người thầy như người chèo đò và cô cậu học sinh là khách qua sông. Khách qua sông rồi, con đò vẫn như say sưa miệt mài giữa đôi bờ đưa bao thế hệ đi ngang dòng sông tri thức. Còn gì vui hơn đối với những người thầy khi học trò của mình lần lượt trưởng thành ra đời, nhường bước cho những chú chim non mới. Còn gì vui hơn khi những khách qua sông đã nhớ dòng sông bến đò xưa và cả người chèo đò lặng ơi, mặc cho cuộc sống bôn ba, thầy vẫn một đời chèo đò đưa từng lớp học sinh qua bến bờ tri thức. Ngày lại ngày, thầy cặm cụi nắm vững tay chèo, chỉ sợ học sinh của mình lạc lối trên đường đời có lắm bão táp, chông nắng mặt trời cuối ngày rồi sẽ tắt, dòng sông đến nơi con đập sẽ tự mình rẽ sang một hướng khác. Nhưng việc dạy người làm sao rẽ được, gắn bó đời bằng một lối đi chung. Cao cả thay tấm lòng nhà giáo, lặn lội chở người qua bão táp phong ba cập bờ hạnh phúc. Đến nơi rồi một nụ cười đọng mãi. lặng lẽ quay về lái tiếp chuyến đò một con đò dầm dãi nắng mưa Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngượcKhách sang sông tiếp hành trình phía trước Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò?Suy cho cùng, sự hi sinh của mỗi thầy cô giáo là qui luật muôn đời. Làm nhà giáo phải quên mình đi để nghĩ nhiều đến người khác. Là làm bãi cát dài nâng mình cho những con sóng, con sóng sau đùa đi con sóng trước xóa sạch dấu vết cưu mang, nhưng bãi cát vẫn nằm đó nhớ hoài những con sóng đã đi qua. Thầy cô giáo là người chèo đò, đưa khách sang sông, con đò về bến cũ. Người khách xưa biết bao giờ trở lại, có nhớ con đò và lần qua bến ấy sang sông!Câu chuyện năm xưa nhưng mãi đến bây giờ. Con mới hiểu, thầy ơi người đưa đò vĩ đại. Con đến với cuộc đời từ sự hy sinh thầm lặng ấy. Trên chuyến đò của thầy chở nặng yêu thươngLàm nhà giáo chỉ cho mà không bận lòng nghĩ đến nhận, là con ong chăm chỉ xây tổ gom mật cho đời, là cây thân mộc vươn mình trong nắng gió tỏa bóng mát cho người, là kiếp con tằm đến chết còn vương tơ Ôi! Biết nói sao cho hết nỗi niềm! Chỉ đến khi lớn khôn, bầy học trò nhỏ hôm nay mới hiểu được tình cảm của thầy cô dành cho chúng. Thầy ơi!Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 4Nhà giáo không phải là nghề mà bất cứ ai cũng có thể là được, là giáo viên cần phải có biết bao nhiêu tình thương, lòng kiên nhẫn, nhiệt huyết và cả sự đồng cảm vô bờ thì mới có thể dẫn dắt được các thế hệ học trò trẻ sang bến bờ tương lai. Thật không sai khi ví thầy cô giáo như người lái đò, người lái đò đưa hết đoàn khách này đến đoàn khách kia, thầy cô giáo cũng là người ân cần dìu dắt các thế hệ học sinh qua từng bài giảng, hết thế hệ này đến thế hệ kia, thầy cô luôn là người hy sinh thầm lặng, che chắn những sóng gió bảo vệ học trò của cạnh đó, thầy cô giáo cũng là người hết sức tâm lý, phải hiểu tính cách của từng người học trò của mình từ đó mới có thể đưa ra những phương pháp dạy và học phù hợp. Trong lớp học không phải ai cũng tiếp thu tốt, sẽ có những bạn chậm hiểu hơn, thầy cô giáo phải là người hết sức kiên nhẫn, giảng giải lại từ từ từng chút một để đảm bảo học sinh của mình ai cũng hiểu hết bài học. Thầy cô giáo còn đóng vai trò như người cha người mẹ thứ hai dạy cho học sinh thế nào là lễ phép, và trở thành một người tốt. Có thể nói một ngày bạn đến trường gặp thầy cô giáo và bạn bè còn nhiều hơn bạn gặp bố mẹ, có lẽ trong một lớp nhiều học sinh như vậy thì thầy cô giáo không thể lúc nào cũng ở bên cạnh bạn chăm lo từng chút như bố mẹ, nhưng thầy cô giáo sẽ là những người luôn dõi theo bạn và kịp thời nhắc nhở và định hướng cho bạn khi bạn sai lối, khi bạn buồn và cô đơn thì thầy cô là những người luôn sẵn sàng lắng nghe và cho bạn những lời khuyên chân thành, bổ ích và kịp thời giáo viên vất vả lắm mà mấy ai hiểu được, thầy cô giáo là người phải đến trường sớm nhất để chuẩn bị đón những người học trò của mình, thầy co cũng là người ra về trễ nhất sau khi các học sinh của mình đã về hết. Mấy ai biết được tóc thầy bạc vì bụi phấn, mắt cô nhòe đi vì những đêm soạn giáo án và chấm bài để kịp có điểm cho những cặp mắt háo hức mong chờ điểm số. Thầy cô giáo đã tiếp thêm tri thức, chắp cánh cho bao nhiêu ước mơ bay cao bay xa, nhưng khi đã đến được bến bờ bên kia thì có mấy ai còn nhớ đến người lái đò này nữa. Nhưng những người lái đò đó vẫn nhiệt huyết vẫn đem hết tất cả tri thức của mình để đưa nhiều thế hệ trẻ sang sông, chỉ cần một người nhớ đến là thầy cô đã vui mừng biết bao đó cũng là niềm động lực lớn để thầy cô giáo vững bước trên con đường dạy học của bạn hãy nhớ Không thầy đố mày làm nên hãy biết thương yêu và trân trọng người thầy của mình vì đó là những người có công rất lớn đối với thành công của bạn ngày hôm này đấy, hãy gửi những lời tri ân chân thành nhất đến thầy cô giáo và ba mẹ vì đó là những người luôn ở bên cạnh dõi theo và nâng đỡ bạn từng bước trên đường nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 5Tình thầy trò tình cảm thiêng liêng đáng được trân trọng, tình cảm đó được xây dưng gắn bó bên mái trường được học tập, các em được sự dìu dắt, chỉ bảo thầy cô. Xúc động lắm mỗi khi nghĩ về hình ảnh những người giáo viên đã luôn cố gắng, ân cần dạy dỗ học sinh nên mẹ cho ta hình hài, thầy cô cho ta kiến thức công lao to lớn của thầy cô to lớn đến nỗi mà chúng ta không thể nào đền đáp hết. Thầy cô là người lái đò đưa các thế hệ trẻ cập bến tương ảnh cô giáo trong tà áo dài thướt tha, người thầy nghiêm khắc ấy lại chứa đọng cả một khoảng trời yêu thương rộng lớn đã để lại trong tâm trí những người học trò chúng tôi không biết bao nhiêu ký ức khó phai. Gây ấn tượng nhiều nhất với tôi chính là nụ cười của các thầy cô, nụ cười ấy động viên, khuyến khích mỗi khi chúng tôi đạt điểm cao, động viên giúp tôi vươn lên trong học tập. Khi tôi phạm lỗi, vẫn là khuôn mặt đó nhưng lại là ánh mắt nghiêm cô không la hoặc mắng nhưng sẽ có đôi chút sự buồn bã và thất vọng trong cô có biết được rằng những nụ cười ấy chính là ngọn lửa sưởi ấm cho chúng em không? những trái tim bé nhỏ đám học trò. Chỉ bao nhiêu đó là mình may mắn hơn rất nhiều đứa trẻ khác. Bao gánh nặng về cuộc sống, công việc, gia đình nhiều sự cực nhọc, lo toan chất đầy trên vai của những người thầy cô giáo . Thật không thể nào có thể diễn tả được hết nỗi biết ơn sâu nặng của tôi đối với các thầy cô, những người đã không quản nhọc nhằn giúp xây dựng một tương lai sáng bằng con đường học vấn, kiến thức. Thầy cô cần cụ miệt mài chăm chỉ để gieo những hạt giống trí tuệ vào tâm hồn trong sáng của những đứa học sinh,thầy cô chính là người đã cầm bó đuốc trí thức dẫn lối cho các thế hệ học ước sao mình mãi là đứa học trò yêu dấu thầy cô dù biết điều đó là không thể vì ai rồi cũng phải lớn phải rời xa mái trường. Nhưng tôi vẫn cầu mong thầy cô sẽ mãi dẫn dắt các thế hệ tương lai đến một vùng đất kỳ diệu. Thầy cô ơi! công ơn trời bể của thầy cô chúng em mãi khắc sâu, làm sao đong đếm hết tình cảm mà các thầy các đồ cho chúng nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 6Tôi không thể nào định nghĩa được tình thầy trò là gì! Phải chăng tình thầy trò có thể làm thay đổi cuộc sống của bạn dù chỉ là một phần nhỏ? Đó là một tình cảm mà bạn có thể tìm thấy được tại một khoảnh khắc nào đó trong cuộc sống. Chắc hẳn trong chúng ta ai cũng đã có một thời gắn bó bên mái trường, được học tập dưới sự dìu dắt, chỉ bảo tận tình của các thầy cô. Xúc động làm sao mỗi khi nhớ về hình ảnh những người giáo viên đã luôn ân cần dạy dỗ chúng ta nên mẹ cho ta hình hài, thầy cô cho ta cả tri thứcQuả đúng là như vậy, công lao của thầy cô là to lớn biết nhường nào. Mà có lẽ là cả cuộc đời này, chúng ta cũng không thể nào đền đáp được hết. Chính các thầy cô là những người lái đò đưa những thế hệ học trò cập bến tương lai. Làm sao tôi có thể quên những ánh mắt ấm áp, dịu hiền của thầy cô những ánh mắt luôn dõi theo hình bóng của từng đứa học trò bé nhỏ trong suốt cả quãng đời cắp sách đến trường. Hình ảnh những người cô giáo trong tà áo dài thướt tha. Những người thầy với vẻ mặt lúc nào cũng nghiêm nghị nhưng ẩn sâu bên trong nét mặt nghiêm khắc ấy lại chứa đựng cả một khoảng trời yêu thương rộng lớn đã để lại trong tâm trí những người học trò chúng tôi không biết bao nhiêu kí ức khó phai. Không chỉ vậy, điều gây ấn tượng nhiều nhất với tôi chính là nụ cười của các thầy, cô giáo. Đặc điểm này không hẳn là kiêu sa, cũng chẳng đặc biệt gì nhưng tôi lại vô cùng trân trọng những nụ cười ấy. Vì đó chính là sự động viên, khuyến khích mỗi khi tôi đạt điểm cao; là nguồn động lực giúp tôi vươn lên trong học tập. Mỗi khi tôi phạm lỗi, vẫn là khuôn mặt thân quen ấy nhưng giờ đây đã không còn những nụ cười vui vẻ của ngày nào mà thay vào đó lại là một ánh mắt nghiêm nghị. Mặc dù thầy cô không la hay trách mắng gì nhưng tôi như đọc được một chút buồn bã và thất vọng thoáng qua những đôi mắt kia. Những lúc như vậy, sao mà tôi cảm thấy ân hận quá! Ân hận vì chính tôi đã làm các thầy cô cảm thấy thất vọng. Nhưng cũng nhờ điều đó mà tôi nhận ra được những lỗi lầm thực sự của mình để sữa chữa. Đến tận bây giờ tôi mới nhận ra được một điều không phải lúc nào các thầy cô cũng cười với chúng tôi nhưng chỉ cần những người thầy, người cô cười một nụ cười yêu thương thì trong tôi bỗng dâng trào một niềm vui sướng, giống như tôi vừa làm được một điều gì rất lớn cho thầy cô. Sao lại có thể quên những nụ cười hạnh phúc, hay những nụ cười vỗ về, an ủi. Thầy cô ơi! Các thầy cô có biết rằng những nụ cười của các thầy cô lại chính là ngọn lủa hồng sưởi ấm những trái tim nhỏ bé non nớt của đám học trò chúng con hay không? Chỉ bao nhiêu đó cũng đã làm chúng con cảm thấy là mình quá may mắn hơn rất nhiều đứa trẻ khác. Bao gánh nặng về cuộc sống, công việc, gia đình và cả những đứa con thơ dại chúng tôi như chất chồng lên đôi vai của những người giáo không thể nào có thể diễn tả được hết nỗi biết ơn sâu nặng của tôi đối với các thầy cô những người luôn miệt mài bên những trang giáo án, truyền đến học trò chúng tôi những bài học hay và bổ ích; những người đã không quản nhọc nhằn giúp xây dựng một thế giới huy hoàng, một tương lai tươi sáng bằng con đường học giới của tri thức nhân loại mới rộng lớn và bao la làm sao! Nhưng chính những người thầy người cô đã dẫn dắt chúng tôi bước vào một thế giới mà đối với thế hệ học sinh dường như là hoàn toàn mới mẻ và lạ Nhớ làm sao cái ngày đầu tiên khi mới bước vào ngôi trường Gia Cẩm thân yêu này, tôi cũng như bao cô cậu học trò khác, vẫn luôn mang bên mình một nỗi lo sợ, e ngại , có nhiều lúc cứ khép nép bên người thân, tưởng chừng như tôi vừa mới quay trở về cái ngày khai trường của năm tiểu học ngày mà những đứa trẻ hồn nhiên, ngây thơ bắt đầu làm quen với những điều thú vị trong một thế giới diệu kì mới, là sự việc chứng tỏ một bước tiến của đời rồi từng ngày trôi qua, tôi đã quen dần với mái trường này, nơi mà chúng tôi thường gọi là ngôi nhà thứ hai. Hình ảnh người thầy cô ân cần, tận tụy dạy cho chúng tôi không chỉ về kiến thức mà cả về những kĩ năng sống cần thiết không biết tự bao giờ đã trở thành một ấn tượng khó phai trong kí ức những cô cậu học trò tinh nghịch ngày nào! Thầy cô đã dày công dạy dỗ chúng tôi nên người, giúp chúng tôi biết thế nào là lòng nhân ái, tính khoan dung độ không thể giải thích vì sao tôi lại có cảm giác ngôi trường Gia Cẩm yêu dấu chính là ngôi nhà thứ hai của tôi, còn tất cả mọi người trong trường đều là những người thân quen của mình. Phải chăng là do tôi đã tìm được một cảm giác vui vẻ và sự tự tin ở nơi đây? Không phải ai khác mà chính các thầy cô những con người mà ông trời đã ban tặng cho thế giới này, mang bên mình một trọng trách vô cùng quan trọng. Đó là truyền đạt sự hiểu biết rộng lớn của mình cho những thế hệ học trò chúng tôi sau này. Tôi rất biết ơn tất cả những gì mà thầy cô đã chỉ bảo, giúp tôi có được một tầm hiểu biết rộng lớn về cái thế giới mênh mông xung quanh mình. Không chỉ vậy, thầy cô còn chính là sợi dây vô hình nối kết tình bạn của chúng tôi. Chính các thầy cô đã tạo nên những khoảng thời gian giúp những đứa học trò gặp gỡ, tìm hiểu nhau cô cũng như là cha mẹ của chúng tôi. Dần trưởng thành theo thời gian, giờ đây tôi mới hiểu rằng làm giáo viên chưa hẳn là sung sướng. Đâu phải cuộc sống của người thầy, người cô chỉ dừng lại ở việc đến trường, đứng trên bục giảng dạy học thôi đâu. Khi trở về bên mái ấm gia đình, người giáo viên lúc nào cũng canh cánh bên mình nỗi lo về những đứa học trò của mình, miệt mài bên từng trang giáo án đến khuya, có lúc nào được tận hưởng trọn vẹn những giây phút sum họp ấm cúng bên gia đình đâu chứ!Tôi nguyện khắc ghi trong tim những công ơn lớn lao của thầy cô giáo với niềm kính trong nhất. Thầy cô ơi, những kiến thức được thầy cô đúc kết thành những tinh hoa của nhân loại qua bao thế hệ đã giúp con nhận ra rằng những gì mà ta thu thập được từ kho tàng kiến thức rộng lớn sẽ tan biến đi vào một khoảng không gian trống một khi chúng ta nhụt chí và lùi bước. Thầy cô đã gieo những hạt giống của trí tuệ vào tâm hồn trong sáng của những đứa học sinh, là người cầm bó đuốc tri thức của nhân loại soi đường chỉ lối cho thế hệ học Tôi ước sao mình mãi là đứa học trò yêu dấu của thầy cô, mặc dù biết là không thể được. Tuy vậy, tôi vẫn cầu mong là các thầy cô sẽ mãi tiếp tục dẫn dắt nhiều thế hệ măng non bước qua cánh cửa dẫn đến một vùng đất kì diệu. Thầy cô ơi! Con không biết phải bày tỏ tình cảm của mình như thế nào nữa?! Con chỉ muốn cảm ơn các thầy cô vì tất cả những điều hay, điều bổ ích mà thầy cô đã truyền đạt đến thế hệ học sinh chúng con. Những người lái đò của một tương lai rộng nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 7Có lẽ trong cuộc đời của mỗi con người, ngoài cha mẹ là những bậc sinh thành, thầy cô giáo cũng có công lao rất lớn. Còn đối với những học sinh đang thời cắp sách tới trường như chúng em thì thầy cô giáo chính là những người cha, người mẹ thứ cô - hai chữ thiêng liêng mà chỉ có những học sinh đủ tư cách mới được phép gọi. Họ là những người đã dẫn dắt chúng em đi trên con đường đời của riêng mình, người chắp cánh ước mơ cho chúng em. Mọi người vẫn thường nói thầy cô là người lái đò cho học sinh. Khi một năm học kết thúc là chuyến đò cập bến. Có lẽ trong chuyến đò đó đã có biết bao điều thú vị. Thầy cô dạy cho chúng em biết rằng trong cuộc sống có rất nhiều khó khăn, thử thách nhưng cũng có vô vàn niềm vui và sự bất ngờ. Nhờ thầy, nhờ cô luôn tận tình điều khiển, lèo lái chuyến đò đó nên chúng em đã vượt qua tất cả những khó khăn, để rồi theo chuyến đò cập bến cảng kiến thức trong niềm vui ,niềm không chỉ riêng của chúng em, mà còn của thầy cô nữa. Những gì thầy cô làm cho chúng em thiêng liêng, cao quí đâu kém những gì cha mẹ làm cho chúng người chắc hẳn ai cũng có thời cắp sách tới trường. Đó là khoảng thời gian đẹp nhất, thời của tuổi mộng mơ, của những ý tưởng vụt đến rồi vụt đi, của cả sự ngỗ nghịch. Chính thầy cô là những người thay đổi cuộc đời chúng em, uốn nắn chúng em từng chút một trên con đường học vấn. Từ khi chúng ta còn bi bô tập nói đã đã được đưa tới trường mẫu giáo để tập làm quen với trường lớp. Cũng chính tại đó, thầy cô đã dạy cho chúng ta biết thế nào là lễ nghĩa, là biết cách cư xử cho phải phép. Rồi từng ngày, chúng ta bước lên những bậc cao hơn của nấc thang kiến thức. Thầy cô luôn dõi theo chúng ta. Từ một con điểm tốt, một ý tưởng hay cho đến một sai phạm nhỏ , một lần không thuộc bài, thầy cô đều chú ý khen ngợi hoặc nhắc nhở. Thầy cô là những người thầm lặng đưa chúng em đến đỉnh cao của kiến thức, cho chúng em một tương lai tươi em luôn tự hào vì là học sinh của trường Nguyễn Huệ, tự hào không chỉ vì được học tập trong một môi trường tốt, mà còn vì chúng em đã được những thầy cô giáo giỏi tận tình dạy dỗ. Ở đây, thầy cô giáo không chỉ đơn thuần là một người thầy, người cô mà còn là người cha người mẹ. Thầy cô sẵn sàng dành thời gian lắng nghe những thắc mắc, những tâm sự của chúng em. Thầy cô có thể tạo cho chúng em những trận cười sảng khoái trong giờ học khi chúng em cảm thấy căng thẳng. Thầy cô có thể kiên nhẫn lắng nghe và thông cảm với chúng em. Thầy cô khẽ cười và gật đầu khi chúng em cúi chào lễ phép. Nhưng thầy cô buồn khi chứng kiến chúng em hỗn láo. Phải chăng thầy cô đã luôn không cho phép mình được khóc mỗi khi học trò hư, để giữ lòng mãi cứng rắn dạy bảo chúng em. Vâng, tất cả, tất cả, từ những gì nhỏ nhặt nhất đến những điều cao cả nhất chúng em đều coi trọng, vì đó là tình thương mênh mông như trời biển của thầy cô dành cho chúng cuộc đời này, có biết bao tình cảm vô cùng thiêng liêng và sâu sắc. Tình mẫu tử ,tình phụ tử, tình anh em và cả tình thầy trò. Mọi tình cảm đều có ý nghĩa khác nhau. Thầy cô đã cho chúng em hiểu thế nào là tình thầy trò, một tình thầy trò thực thụ. Chúng em sẽ mãi biết ơn thầy cô. Chúng em sẽ cố gắng dành tặng cho thầy cô những đóa hoa điểm mười chứa đựng sự biết ơn sâu sắc nhất của chúng em vào những ngày 20-11. Chúng em biết rằng tình cảm đó sẽ không bằng những gì thầy cô dành cho chúng chúng em sẽ cố gắng làm cho thầy cô cảm thấy tự hào về chúng em, để thầy cô có thể mỉm cười mãn nguyện. Thầy cô ơi ,thầy cô sẽ mãi là người dìu dắt chúng em trên đường đời. Chúng em sẽ luôn chăm chỉ học hành để không phụ lòng thầy cô. Xin hãy tin vào chúng em!-Trên đây, đã giới thiệu tới các bạn tài liệu Cảm nghĩ về thầy cô giáo, những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai. Mời các bạn tham khảo thêm các tài liệu khác như Ngữ văn lớp 7, Soạn bài lớp 7, Học tốt Ngữ Văn 7, Giải Vở bài tập Ngữ Văn và các dạng đề thi học kì 1 lớp 7, đề thi học kì 2 lớp 7 cũng được cập nhật liên tục trên đề về thầy cô luôn được nhắc tới với sự tôn trọng và cao quý, bởi họ là những người cha người mẹ thứ 2 của chúng ta. Thầy cô đã trở thành đề tài trong các bài hát, bài thơ, và cả trong các đề văn. "Cảm nghĩ về thầy cô giáo, những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai" là đề bài cho môn Ngữ văn lớp 7. Sau đây mời các em tham khảo dàn ý chi tiết và 4 bài văn mẫu do VnDoc sưu tầm và giới thiệu tới các em, hy vọng sẽ là tài liệu hữu ích giúp các em học tốt môn Văn khảo thêmBộ đề thi giữa học kì 1 lớp 7 năm học 2020 - 2021 đầy đủ các mônĐề thi giữa học kì 1 môn Ngữ văn 7 trường TH&THCS Ba Bích, Quảng Ngãi năm 2020 - 2021Đề thi giữa học kì 1 lớp 7 môn Ngữ văn trường THCS Việt Mỹ, TP Hồ Chí Minh năm 2020 - 2021Đề kiểm tra giữa học kì 1 môn Ngữ văn 7 trường THCS Hà Huy Tập năm 2020 - 2021Bộ đề thi giữa học kì 1 lớp 7 môn Văn năm học 2020 - 2021Bộ đề thi giữa học kì 1 môn Ngữ văn 7 trường THCS Tân Đồng, Bình Phước năm học 2020 - 2021Đề thi giữa học kì 1 lớp 7 môn Văn có đáp án năm 2020 - 2021Đề thi giữa học kì 1 lớp 7 môn Văn có đáp án năm 2020 - 2021 Đề 2Đề thi giữa học kì 1 lớp 7 môn Văn có đáp án năm 2020 - 2021 Đề 3Để tiện trao đổi, chia sẻ kinh nghiệm về giảng dạy và học tập các môn học lớp 7, VnDoc mời các thầy cô giáo, các bậc phụ huynh và các bạn học sinh truy cập nhóm riêng dành cho lớp 7 sau Nhóm Tài liệu học tập lớp 7. Rất mong nhận được sự ủng hộ của các thầy cô và các bạn. Dàn ý + Bài văn mẫu hay lớp xin gửi tới bạn đọc bài viết Cảm nghĩ về thầy cô giáo mà em yêu quý để bạn đọc cùng tham khảo. Mời các bạn cùng theo dõi bài viết dưới ý bài Cảm nghĩ về thầy cô giáo mà em yêu quý1. Mở bàiNêu cảm xúc sâu đậm của em về thầy cô Thân bàiHình ảnh thầy cô hiện lên với những nét thân thương nhất mà em không bao giờ lại những kỉ niệm em đã gắn bó với thầy cô cảm phục, lòng kính trọng với thầy mong muốn hoặc hứa hẹn của em về tình cảm dành cho thầy cô trong hiện tại và tương Kết bàiKhẳng định lại tình cảm của em đối với thầy cô nghĩ về thầy cô giáo mà em yêu quý - Bài mẫu 1Mỗi chúng ta, ai cũng mong sau này mình trở thành một người tài giỏi, sống có ích cho xã hội. Để làm được điều đó không thể vắng bóng công ơn của những người thầy, người cô dìu dắt chúng ta trên con đường chinh phục tri thức. Người xưa từng nói “Cô giáo như mẹ hiền”. Cô giáo là người mẹ thứ hai dạy dỗ chúng ta. Chắc hẳn trong lòng mỗi người, ai cũng có sự ngưỡng mộ nhất định dành cho cô giáo. Đối với bản thân tôi, cô giáo chủ nhiệm năm lớp bốn là người mãi luôn sống trong lòng đình tôi là người gốc Bắc, đến khi tôi học hết lớp ba thì có biến cố xảy ra và cả nhà quyết định chuyển vào Nam sinh sống. Lúc đó, tôi chỉ là một học sinh bình thường, không giỏi giang hay hơn ai gì cả. Chuyển đến một môi trường mới, một cuộc sống mới với bao lạ lẫm, tôi cảm thấy thật cô độc và buồn bã. Ngày đi học cũng đến. Tôi được người quen xin cho vào ngôi trường ở gần đó để theo học. Ngày đầu đến lớp, cô giáo chủ nhiệm bước vào trong tà áo dài trắng tinh khôi mỉm cười nhìn tôi thân thiện. Cô giới thiệu tôi với mọi người, hỏi han những câu chuyện và động viên tôi trong học tập. Tôi không nhớ hết ngày hôm ấy đã nói những gì nhưng cái dáng người mảnh mai, giọng nói trầm ấm của người con gái miền nam, mái tóc suôn dài óng mượt cùng đôi môi đỏ hồng của cô đã in sâu vào tâm trí tôi với những hình ảnh đẹp đẽ nhất,Ngày tháng trôi đi, tôi dường như đã quen hơn với môi trường ở đây. Mỗi tuần, cô đều gặp riêng tôi để hỏi han, vì cô biết tôi lạ lẫm với môi trường mới, cần phải thích nghi nhiều thứ nên sợ tôi không theo kịp mọi người. Trên lớp, cô quan tâm đến tôi nhiều hơn, ân cần bảo ban cho tôi học tập, tỉ mỉ giải đáp những thắc mắc của tôi. Và cứ thế, tôi tiến bộ từng ngày, thành tích học tập cũng được cải thiện đáng kể. Cô chính là người truyền cho tôi cảm hứng và tình yêu thương để tôi vươn lên. Khi nhìn thành tích học tập của tôi, nét mặt cô không khỏi vui mừng, xúc động. Suốt cả năm học, tôi có những tiến bộ vượt bậc, đến cuối năm tôi đứng trong top những bạn học sinh giỏi xuất sắc của trường. Không chỉ tôi mà cả gia đình tôi luôn thấy biết ơn và trân trọng những công ơn to lớn mà cô dành cho sang năm học lớp năm, tuy không còn được cô chủ nhiệm nữa nhưng tôi vẫn thường xuyên gặp cô, chào hỏi và chia sẻ việc học tập cũng như cuộc sống với cô. Cô luôn cho tôi những lời khuyên đắt giá để tôi hoàn thiện bản thân mình. Cuối năm lớp năm, gia đình tôi lại quyết định chuyển về bắc, về quê hương để sinh sống. Chia tay miền nam, chia tay trường lớp sau gần hai năm gắn bó khiến tôi vô cùng buồn bã. Vì quyết định chuyển đi đột ngột, trong vòng một tuần, gia đình tôi đã chuyển về bắc. Tôi còn nhớ ngày hôm đó bố tôi lên trường xin cho tôi nghỉ học và chuyển đi, bố bảo tôi chào thầy chủ nhiệm và các bạn lần cuối để ra đi, tôi vẫn xin bố nán lại một chút rồi chạy ùa xuống lớp học cô đang dạy, ôm cô khóc như mưa để nói lời chia tay cô. Tôi nhớ mãi giọt nước mắt nóng hổi của cô lăn dài trên trán tôi. Cô làm tôi cảm thấy ấm áp như tình đã về quê hương nhiều năm, tôi vẫn luôn mong có dịp quay lại nơi đó để gặp mọi người, để đến thăm cô, hỏi han tình hình sức khỏe và cuộc sống của cô. Tôi chưa bao giờ quên cô và những công lao to lớn mà cô đã làm. Không chỉ tốt với tôi, với những học trò khác và cả những đồng nghiệp, những người quanh mình, cô luôn sống với tình yêu thương chan hòa. Ân cần, chu đáo với tất cả mọi người. Học sinh của cô ai cũng lễ phép, hiếu thảo, trọng tình nghĩa. Cô luôn tìm mọi cách giúp đỡ những bạn học sinh khó khăn có thể tiếp tục đi học và vươn lên thành người. Có nhiều anh chị khóa trước được cô dạy dỗ đã trở thành con người có địa vị trong xã hội và được người đời kính năm qua đi, tuy chưa có cơ hội gặp lại cô nhưng những lời cô dạy và sự ân cần, trìu mến của cô vẫn luôn tồn tại như mới ngày hôm qua trong kí ức của tôi. Những tình cảm, sự quan tâm của cô sẽ cùng tôi đi hết cuộc đời và nhắc nhở tôi sống tốt va khắc ghi hình ảnh cô giáo vào trong trái nghĩ về thầy cô giáo mà em yêu quý - Bài mẫu 2Mái trường - Ngôi nhà thứ hai luôn là nơi lưu lại những dấu ấn đáng nhớ nhất cuộc đời mỗi con người. Ở nơi đó, thầy cô là cha mẹ, bạn bè là anh em gắn bó với nhau như ruột thịt và cùng nhau tạo nên những kỉ niệm khó phai. Suốt những năm tháng cắp sách đến trường, chắc hẳn ai cũng có ấn tượng với một thầy cô giáo nào đó. Những người để lại cho ta kinh nghiệm suốt đời hay vực ta đứng dậy từng những nơi tối tăm, hay đơn giản là cách giảng bài sâu sắc mà không sao quên được. Tôi cũng vậy, suốt ba năm phổ thông cô Hưng dạy văn là người tôi nhớ về hình tượng cô giáo ngay từ bé chúng tôi đã được nhào nặn trong trí tưởng tượng đó là cô giáo với mái tóc đen dài bóng mượt, cặp gọn gàng bằng một chiếc kẹp giản dị, da trắng môi đỏ, luôn mặc áo dài thướt tha và dáng đi khoan thai, nhẹ nhàng. Với tôi, chắc chắn đó là cô giáo bước ra từ giấc đầu ngỡ ngàng bước vào lớp mười, buổi đầu tiên gặp gỡ, cô bước vào lớp với cặp kính râm to đen, chúng tôi có chút nhốn nháo và bất ngờ, cô hóm hỉnh giải thích “Buổi đầu chào cả lớp mà cô giống mafia quá, cô xin lỗi các em nhưng nếu bây giờ cô bỏ kính ra thì cả lớp chắc không ai học được vì sợ vừa vì cười đấy. Cô bị ngã xe, lớp thông cảm cho cô nhé!” và kèm theo đó là nụ cười rạng rỡ. Tôi cũng phát hiện ra rằng không phải cô giáo dạy văn nào cũng có giọng nói ngọt như mía lùi hay lanh lảnh như chim hót. Cô Hưng giọng khá trầm và khàn nhưng chưa bao giờ chúng tôi cảm thấy ngao ngán với tiết văn của cô. Ngày đầu tiên ấy, cô còn giới thiệu và kể thêm vài câu chuyện vui về “cái tên giông tên con trai” của cô. Vậy là giờ dạy mở màn, cô đã đốn tim trọn vẹn bốn mươi lăm thành viên 10A3, đặc biệt là tôi, cảm nhận được một tâm hồn đồng đến cô giáo, người ta luôn mường tượng ra sự ân cần, nhè nhàng, dạy dỗ chỉ bảo tận tình, sự nhiệt huyết và yêu trẻ. Cô Hưng cũng không phải ngoại lệ. Nhưng điều đặc biệt hơn cả, cô là người rất cá tính và hiện đại. Cô luôn có cách lôi kéo chúng tôi không thể rời khỏi lời giảng của cô một giây phút nào. Cô vẫn giữ những nét truyền thống của một nhà giáo, không sai lệch về tư tưởng, đạo đức nhưng cô cũng không quên bỏ vào đó một chút cái tôi cá nhân riêng để học sinh có thể nhớ về cô mãi. Ông nội tôi trước đây là một nhà Nho dạy chữ Hán vì vậy ông rất thích con cháu nối nghiệp ông. Mỗi lần về thăm quê, ông lại thủ thỉ với tôi “Làm giáo viên con nhé! Tôi chỉ biết mỉm cười và lẳng lặng gật đầu”. Tôi yêu trẻ nhưng nóng tính mà ngành giáo luôn cần sự kiên nhẫn và tôi đã tự nhủ rằng “không bao giờ mình thi sư phạm”. Nhưng rỗi mỗi tiết văn của cô lại truyền thêm cho tôi cảm hứng. Tôi sẽ đứng trên bục giảng, thổi hồn vào từng câu chữ và học sinh sẽ quý mến tôi như chứng tôi kính trọng, yêu quý cô bây giờ. Tôi sẽ niềm nở, hài hước và thân thiện giống cô. Tôi sẽ dạy cho những đứa con thứ hai của tôi không chỉ tri thức mà còn cả cách làm người, cách yêu thương cuộc sống, cách gieo lòng nhân hậu với những con người ra chưa từng biết, chưa từng gặp qua mỗi trang sách giống như cô dạy chúng tôi trong mỗi tiết Hưng mang dáng dấp của người phụ nữ hiện đại nhưng cũng không quên đi nét truyền thống trong mình. Không phải phóng đại, nhưng cô là người phụ nữ giỏi việc nước, đảm việt nhà. Cô luôn nhiệt tình tham gia các hoạt động Đoàn trường, nhiều năm đạt danh hiệu Giáo viên xuất sắc. Lần đầu tiên cô bồi dưỡng học sinh giỏi lớp 12 mang lại thành tích rực rỡ như thế Ba giải nhì, một giải ba và một giải khuyến khích, đứng nhất tỉnh năm đó. Ở nhà, hai con của cô luôn là những con ngoan trò giỏi. Hai em luôn dạt danh hiệu học sinh giỏi qua từng năm học. Niềm vinh dự hơn cả là con trai cô từng đạt giải học sinh tỉnh lớp 5. Cô là người giữ lửa và ngọn lửa ấy luôn bùng cháy trong gia đình nhỏ hạnh phúc của đang cảm nhận từng ngày trọn vẹn khi còn là học sinh, khi còn được ngồi trên ghế nhà trường. Và tôi không thể nào quên những kỉ niệm thời áo trắng bên bạn bè, trang sức cùng hình ảnh người cô miệt mài bên giáo án. Người đã truyền dạy cho tôi bao tri thức, bao ước mơ và hi vọng - Cô mẫu số 3 Cảm nghĩ về người thầy, cô giáo kính yêu"Những ngày mùa hạ rả rích, khi ôm sách và lắng nghe vài giai điệu phát ra từ cái radio cũ mèm, tự dưng tôi nghe thấy mấy lời da diết vang lên. "Người thầy... vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa Từng ngày, giọt mồ hôi rơi nhòe trang giấy...". Tiếng Cẩm Ly tha thiết, chiều mùa hạ như đang rơi xuống, vỡ tan và xoáy vào lòng những kí ức tươi đẹp. Đột nhiên, có cảm giác như đang lạc vào một thế giới nào đó, một thế giới không phải của mình, thế giới của quá tự nhiên, tôi nghĩ, dường như mình đang được xem lại cuộc đời bốn năm trước, qua vài cảnh quay được trích ra từ cái máy quay có lẽ là đời từ những năm 1980. Máy quay có lẽ đã cũ lắm rồi, cảnh được cảnh mất, nhưng cũng đủ để tôi thấy Tôi - mười một tuổi - đứng trong sân trường cấp II lộng gió, và bóng một người thấp bé lặng lẽ đạp chiếc xe khung, đi trong nắng vàng. Bất chợt, người ấy quay lại. Ánh mắt hiền từ được máy quay ghi lại rõ ràng không sai. Tim tự dưng thấy hẫng một nhịp. Kia rồi! Thầy tôi...Người đàn ông đi trong nắng vàng hôm ấy là người tôi kính trọng nhất trên đời. Có lẽ biết thế nên mọi cảnh quay về người ấy đều rõ nét và chân thực đến kì lạ. Tôi nhìn rõ cái bóng liêu xiêu, đổ dài trên con đường dài dằng dặc, cùng với cây thước kẻ nửa mét kẹp trong chiếc cặp da sờn cũ, hộp phấn bằng thép chỉ chực rơi ra, cùng mái tóc đã bạc lắm rồi. Bỗng nhiên, tôi thấy nước mắt đang dâng lên, đầy tràn hai khóe người vẫn miêu tả Các thầy cao to, vạm vỡ, có đôi mắt sáng quắc uy nghiêm. Nhưng không! Thầy tôi thấp lắm, nếu so với chuẩn một - mét - tám, chỉ chừng 1m60, tóc bạc trắng và lúc nào cũng lọc cọc đi trên chiếc xe khung han rỉ. Mắt thầy sáng, nhưng sáng bởi ánh sáng dịu hiền, ấm áp khiến chúng tôi rất an tâm. Mọi thứ thuộc về thầy cũ kĩ đến mức hoài cổ. Chúng tôi, thời những năm lớp 6, đã từng trêu thầy nhiều lần vì điều ấy. Tôi vẫn nhớ thầy chỉ cười hiền và bảo, thầy già rồi, có cần gì hiện quay chuyển cảnh. Từng hình ảnh nhảy nhót. Cứ như bị lỗi, những hình ảnh ấy cứ nháy đi nháy lại, nhưng lại rõ đến từng chi Đông lạnh thê lương. Khi mà gió vuốt những ngón tay trên mái nhà, tôi nhìn thấy thầy đạp xe đến trường. Những vòng quay xe đạp cứ thế quay đều, quay đều. Pê đan cũ lắm rồi, xích kêu lạch cạch tựa như đang đòi nghỉ ngơi. Thầy vẫn cần mẫn đạp xe, cần mẫn xách chiếc cặp sờn cũ đến lớp. Thoảng qua, tôi thấy thầy khẽ run. Không chỉ mùa Đông ấy, mà còn nhiều mùa Đông sau này nữa. Tôi vẫn luôn nhìn thấy hình ảnh đó. Luôn nhớ mình đứng trên tầng 2, vẫy tay "Em chào thầy" mà láo xược chế thành "Em thầy!", và thầy, trên chiếc xe đạp cũ đi ngược gió, vẫy tay cười như dưng, cảnh quay tiếp theo hiện ra. Tôi thấy... Đêm tối. Trong một căn bếp lụp xụp, có mỗi một bóng đèn mù mịt. Bảng đen viết đầy những công thức loằng ngoằng. Có hai đứa học sinh ngồi quây quần cắt cái bánh trung thu nhân thập cẩm, và một người tóc bạc phơ ngồi cạnh, mỉm cười nhấm nháp ngụm trà nóng trong đêm thu mong ơi, thầy không ăn thập cẩm à, thế phải làm sao bây giờ. Tiếng đứa con gái cất lên lo lắng. Thằng con trai ngồi cạnh im lặng ăn miếng bánh nướng thơm lừng, còn người đó chỉ cười, bảo, ừ, hai đứa cứ ăn đi, còn lại để vào tủ lạnh, lúc nào cô về thì cô nhận ra, đấy chính là mình, với Âu Sơn, và thấy mình lúng túng, rồi cũng ngồi xuống, cầm con dao cắt bánh ra thành nhiều miếng nho nhỏ. Sau nhiều lần từ chối, cuối cùng thầy cũng ăn, và hai đứa học sinh cười thành tiếng. Căn bếp lụp xụp như sáng thêm. Sáng thêm. Mãi đến sau này tôi mới biết thầy không ăn được thịt mỡ, cứ đến cổ họng lại bị nôn ra, thế mà hôm ấy thầy vẫn ăn miếng bánh trung thu, có lẽ chỉ để chúng tôi vui lòng. Đột nhiên muốn khóc. Thầy của tôi, vĩ đại như thế lẽ nhiều người không hiểu nổi từ vĩ đại. Tại sao lại vĩ đại? Tôi không thể diễn tả được cảm xúc của tôi khi nghe việc thầy không ăn được thịt mỡ, rồi liên tưởng đến miếng bánh trung thu ngày hôm ấy. Chỉ để chúng tôi vui, thầy đã ăn hết miếng bánh mà có thể làm thầy khó chịu suốt những ngày sau đó. Ai đó từng nói, tấm lòng người thầy vĩ đại lắm, và cũng trong sáng lắm, y như pha lê không bao giờ bị vấy bẩn. Đúng, đúng tháng ngày đó, bất kể nắng hay mưa, bất kể nóng nực hay lạnh giá, thầy, vẫn cặm cụi đi trên chiếc xe đạp cũ xỉn, dạy chúng tôi học. Tôi nhớ những ngày tháng Một năm tôi lớp Bảy. Lúc ấy gió trời còn mạnh, và nắng thì hong hanh lắm. Tôi, với ba thằng con trai khác, ngồi trong lớp nghe thầy giảng Toán. Sơn đùa, bảo thầy sao không làm hiệu trưởng mà lại chấp nhận làm giáo viên quèn. Ôi, làm hiệu trưởng thì không quát được giáo viên đâu, còn làm giáo viên, học sinh không nghe thì tống nó ra khỏi lớp. Thầy bảo, như thế. Chúng tôi cứ cười mãi về câu nói ấy. Đến tận hai năm sau, tôi mới biết, thầy chấp nhận làm giáo viên là để dìu dắt thêm nhiều lớp học trò trước khi bước vào tuổi năm mười hai tuổi, chỉ nghĩ công danh lợi lộc là tất cả. Sau này mới biết, tình cảm thầy dành cho học sinh chúng tôi còn nhiều hơn gấp tỉ tỉ lần những thứ công danh lợi lộc tầm lớp Bảy, có thầy, có những kì vọng và quyết tâm từ biết bao ngày trước, tôi đạt giải Nhất toán. Biết tin, thầy chỉ cười thật tươi. Nhưng trong mắt tôi, đó là nụ cười ấm áp nhất tôi từng biết. Nụ cười ấy khiến bao mệt mỏi, khó nhọc trở về số 0. Nụ cười khiến cho tất cả học sinh an lòng. Năm ấy, có lẽ là năm tôi hạnh phúc biết đã đi qua bao nhiêu ngày nắng, mưa? Chỉ biết, thầy đã đồng hành cùng chúng tôi trong suốt hai năm rưỡi. Hai năm rưỡi lọc cọc đạp chiếc xe cũ ấy, hai năm rưỡi dạy dỗ lũ học sinh lớp A nghịch như quỷ. Thầy chẳng hề than vãn lấy một lời. Các em là lứa học sinh cuối cùng của thầy, chỉ mong dạy được thật tốt, không muốn ai bị chửi mắng cả. Thầy trả lời cho câu hỏi của tôi về việc, tại sao chúng em mất trật tự mà thầy không nhắc. Lúc ấy, tôi không hiểu. Sau này ngẫm nghĩ lại mới ngộ ra. Hóa ra, chúng tôi chính là những kẻ vô ơn bậc nhất, không hiểu nổi tâm ý của thầy giấu trong từng con chữ. Mười ba tuổi, chỉ biết nghịch ngợm, vô ưu vô lo. Đâu biết người thầy vẫn cặm cụi chiến đấu với tuổi già và sức khỏe, ngày ngày lên lớp dạy dỗ cho những học sinh cuối cùng trong cuộc đời dạy học của học kì I năm tôi lớp 8, thầy có quyết định nghỉ hưu. Quyết định không hề vội vã, nhưng lại gây bất ngờ trong tập thể lớp. Tất cả xôn xao, và dường như có gì đó nghẹn ở trong tim, rất lạ. Dù biết, nhưng cuối cùng vẫn đến lúc phải chia tay chia tay, tôi tặng thầy một bó hoa kẹo mút. Chính tay dính từng bông hoa, chính tay ghim từng bó mút. Có lẽ đó là bó hoa xấu nhất tôi từng làm, nhưng cũng là bó hoa mang nhiều tình cảm nhất. Cũng là bó hoa đầu tiên tôi tặng cho sự chia nghỉ rồi... Giáo viên mới dạy thay. Bài giảng sôi động, súc tích vô cùng. Nhưng thỉnh thoảng đột nhiên ngẩn ngơ. Vẫn ngỡ thầy còn ở đây, ngay trên bục giảng, viết những con số vốn bị chê “xấu mèm” nhưng thật rất rõ ràng. Ngỡ rằng thầy vẫn sẽ đi cùng chúng tôi qua những năm tháng còn lại. Không, không còn nữa rồi!Đó là những tháng ngày khó khăn nhất. Không có thầy ở bên cạnh dạy dỗ, không có ai cười hiền từ động viên trong những ngày khó khăn. Năm đó, tôi tụt hạng, chỉ đạt giải Ba. Đề rất dễ. Thế mà, điểm cũng chỉ đạt “nhì non”. Lúc ấy, tôi mới biết hóa ra thầy ảnh hưởng đến tôi nhiều như lớp 9, ông nội dẫn tôi xuống nhà thầy. Từ đó, tôi chính thức học thêm với thầy. Chính thức bắt đầu một năm học tuy vất vả nhưng tràn đầy niềm vui. Ngôi nhà mà chúng tôi học, cũng chính là ngôi nhà thầy đã sống suốt mấy chục năm qua. Cả một đời người vất vả chỉ có một khoảnh sân nho nhỏ để phơi nắng, một căn bếp tối, lụp xụp, cái nhà xây lợp lá cọ mát rượi trong những ngày nóng bức, và cả một cây trứng cá lúc nào cũng bị lũ học sinh nhăm nhe chọc quả. Thầy bảo, như thế đã là hạnh phúc lắm khi tôi nghĩ thầy sống sao mà giản đơn quá. Thầy chỉ cười. Không, thế đã là quá đủ rồi. Tôi không biết đủ là gì, không biết tại sao thầy có thể hài lòng. Sau đó nhiều tháng, tôi mới được nghe thầy kể về biết bao ngày khó khăn thầy đã trải qua. Đấy là những năm tháng vất vả đến bần hàn. Thầy là sinh viên nghèo, không có đủ đồ ăn nên ốm nhom ốm nhách. Trải qua một thời khó nhọc, con người luôn có khuynh hướng hài lòng với hiện tại, dù cho hiện tại ấy chỉ hơn thời khó khăn ngày xưa một chút xíu. Chính thế, thầy sống giản dị, tiết kiệm vô cùng. Từ lúc học thêm chỗ thầy, nghe thầy nói về những điều thầy đã trải qua, bất giác tôi cũng sống tiết kiệm đi nhiều lần. Không còn phung phí tiền bạc và đồ dùng như trước đây nữa. Người ta bị ảnh hưởng bởi những người mà được coi là quan trọng. Tôi nghĩ, tôi cũng khi tôi nghĩ, có phải thầy đã ảnh hưởng đến tôi theo một cách đặc biệt nào đó? Nghĩ nhiều lần, rồi mới phát hiện ra, thầy chính là một hình tượng mà tôi luôn khát khao muốn vươn tới, một tượng đài vĩ đại, một người mà tôi luôn mong mỏi đạt được thành công như vậy. Không chỉ là một người thầy, thầy còn là người cha, người anh, người bạn luôn lắng nghe, luôn cho những lời khuyên bổ ích nhất khi tôi cần. Thầy không chỉ dạy tôi môn Toán, thầy còn dạy tôi cách làm người, cách sống và phấn đấu để càng ngày càng tốt đẹp quay dường như đang chậm lại, từng cảnh từng nét hiện lên rõ ràng. Tôi thấy thầy đang lụi hụi trồng rau, chăm sóc con chó lông trắng đen già khụ, thấy cả chúng tôi ngày đó, trong những ngày vất vả nhưng yên bình. Tôi nghĩ, có lẽ đó là những ngày hạnh phúc và vui vẻ nhất tôi từng có. Sau này, khi bước đi trên đường đời chông gai, có thể sẽ chẳng còn ai chỉ bảo, dạy dỗ tôi tận tình như thầy đã từng, có thể sẽ chẳng có ai lo tôi liệu có ngủ đủ giấc, liệu có stress khi nhồi nhét quá nhiều. Nhưng, cố nhân từng nói, cuộc đời chỉ cần một người khiến ta ngưỡng mộ, để cả đời noi gương, cả đời thương mến. Vậy là quá đủ rồi!Khi viết những dòng này, tôi đã là học sinh cấp III. Không chỉ hôm nay, mà còn cả ngày mai, ngày kia, nhiều ngày sau nữa, nhất định tôi sẽ tiếp tục cố gắng. Để mỗi khi gặp ai, trò chuyện cùng ai, có thể tự hào nói, tôi, là học sinh của thầy Nguyễn Văn Tâm. Có những lúc nhớ thầy, phóng vụt xe đi, tìm về ngôi nhà nhỏ cuối phố cũ với cây trứng cá xum xuê, ngồi nghe thầy nói về những điều thầy tâm đắc, về những điều thầy mong mỏi và răn dạy tôi cho đến mãi sau này. Tìm về nơi duy nhất khiến tâm hồn thanh thản, khiến cho mọi thứ phức tạp của cuộc đời trở nên dễ dàng và trong sáng là những ngày mùa Hạ đã cũ, tôi cảm giác như mình đang xốc ba lô lên vai, đạp cái xe đạp của mình, lao đi trong nắng vàng. Đến nơi tràn đầy kiến thức mà tôi hằng yêu kính".Bài văn mẫu số 4 Cảm nghĩ về thầy cô giáo của emCó lẽ trong cuộc đời mỗi con người đều có những thầy cô giáo mà đi suốt cả cuộc đời có lẽ ta không bao giờ tìm thấy những người như họ. Họ là những người tận tâm tận tụy với nghề lúc nào cũng chỉ nghĩ đến những học sinh yêu quý của mình. Tôi cũng có một giáo viên chủ nhiệm như thế và có lẽ trong suốt cuộc đời tôi sẽ không thể nào quên được là cô An một cô giáo còn rất trẻ, cô dậy môn văn. Ngày đầu tiên khi cô vào dậy lớp tôi cô mặc một chiếc áo dài màu trắng trông cô thật trẻ trung và năng động. Cô dành một tiết đầu tiên để làm quen với lớp và tự giới thiệu về bản thân mình. Ngay từ những tiết học đầu tiên cô đã cho tôi một quan niệm hoàn toàn khác về môn văn. Môn văn đối với tôi từ trước cho đến nay là một môn cực kì khó nuốt nhưng mỗi lời cô giảng giải khiến tôi như được bước vào một thế giới khác một thế giới mà tôi có thể thỏa sức tưởng tượng và cho tôi biết thêm về tình yêu thương về tình cảm về mọi mặt trong xã hội. Cô không hắt hủi hay chê bai những đứa học kém như tôi mà thậm chí cô còn luôn quan tâm chỉ bảo một cách tận đây sinh hoạt có lẽ là giờ mà bọn tôi sợ nhất nhưng kể từ khi có cô thì nó không còn đáng sợ như vậy nữa, nó là giờ mà chúng tôi lại tiếp tục được giao lưu bên cạnh đó thì cô cũng khuyên những bạn còn học kém phải phấn đấu hơn. Nhiều lúc tôi đã từng nghĩ nếu như suốt đời học sinh của tôi được học văn cô được cô làm chủ nhiệm thì hay đến mấy và có lẽ đó cũng là hy vọng của tất cả đám học trò chúng tôi. Có lẽ điều làm tôi không thể nào quên được ở cô còn là một kỉ niệm khiến tôi nhớ mãi. Đó là một lần thi cuối lì môn văn tôi được một con hai tròn trĩnh và cô yêu cầu tất cả lớp phải mang về cho bố mẹ kí vào. Điều này đối với tôi như một tiếng sét ngang tai bởi vì tôi đã hứa với ba mẹ là lần này điểm thi sẽ trên trung bình. Không thể để cho bố mẹ biết điều này được và trong đầu của một đưa trẻ no nót như tôi nảy lên một suy nghĩ sai quyết định đi lục lọi lại những quyển sổ mà bố tôi đã kí và học theo nét đó rồi kí lại. Tuy không được giống cho lắm nhưng tôi vẫn mạnh tay kí bừa ra sao thì ra. Hôm sau tôi vẫn nộp như bình thường và không thấy cô nói gì nên trong lòng tôi cảm thấy lâng lâng vui sướng. Tan trường tôi đang rảo bước thì bỗng nghe tiếng ai đó hỏi đằng sau “Khánh ơi đợi cô với”. quay lại đằng sau thì ra đó là cô An. Thì ra cô đã biết đó không phải là chữ kí của ba tôi. Tôi không nói gì mà chỉ biết khóc òa lên vì sợ hãi. Cô ôm tôi vào lòng không một lời trách phạt. Cô nói sẽ không để chuyện này cho bố mẹ tôi biết với một điều kiện là trong kì thi cuối kì tôi phải đạt được điểm khá. Điều này đối với tôi thật khó nhưng vì sợ ba nên tôi đàng gật gù đồng mấy chốc kì thi cuối kì đã gần tới tôi đang không biết xoay xở thế nào thì chiều hôm đó cô đến với một số tài liệu trên tay và cô nói sẽ kèm tôi học. Kì thi cuối kì đã tới và một tuần sau cô An thông báo điểm, tôi đã thực sự rất bất ngờ và không tin nổi vào mắt mình là một điểm chín đỏ chói. Tôi cảm ơn cô rất nhiều và từ đó trở đi tôi môn văn trở thành một môn mà tôi rất thích. Cô chính là người mẹ thứ hai của tôi và nếu không nói quá thì cô chính là người mang đến cho tôi một cuộc sống mới hoàn toàn khác. Cô không phải là người sang trọng hay quý phái gì mà cô rất gần gũi, giản dị như chính những đứa học sinh mà cô đang dạy vậy và chính điều đó đã khiến cho những đứa học sinh nghèo như chúng tôi cảm thấy yêu thương cô đến kì lạ. Cô cũng có một cuộc sống không mấy khấm khá gì khi con phải nuôi một người em đang học đại học nhưng mỗi khi chúng tôi nghỉ phép cô luôn đến thăm động viên an ủi và luôn đem theo khi là hộp bánh khi là hộp sữa. Cô giáo tôi là như thế đấy chân thành và mộc mạc đến lạ bài học lời răn dạy của cô tôi sẽ không bao giờ quên được. Hình ảnh cô và những lời nói ân cần cô chỉ bảo chúng tôi sẽ luôn khắc ghi trong tâm trí mẫu số 5 Cảm nghĩ về người thầy, cô giáo kính yêuTôi không thể nào định nghĩa được tình thầy trò là gì? Phải chăng tình thầy trò có thể là thay đổi cuộc sống của bạn dù chỉ là một phần nhỏ? Đó là tình cảm mà bạn có thể tìm thấy được ở một khoảnh khắc nào đó trong cuộc sống, chắc hẳn trong chúng ta ai cũng đã có thời gian gắn bó bên mái trường được học tập dưới sự dìu dắt, chỉ bảo tận tình của thầy cô. Xúc động làm sao khi nghĩ về hình ảnh những người giáo viên đã luôn ân cần dạy dỗ chúng ta lên người.“Cha mẹ cho ta hình hài, thầy cô cho ta kiến thức”. Quả đúng như vậy, công lao của thầy cô to lớn biết nhường nào. Mà có lẽ cả cuộc đời này chúng ta cũng không thể nào đền đáp hết được. Chính các thầy cô là người lái đò đưa các thế hệ học trò cập bến tương lai. Làm sao tôi có thể quên những ánh mắt ấm áp, dịu hiền của thầy cô, những ánh mắt ấy vẫn luôn dõi theo hình bóng của từng học trò bé nhỏ trong suốt cả quãng đời cắp sách đến trường. Hình ảnh các cô giáo trong tà áo dài thướt tha. Những người thầy với vẻ mặt lúc nào cũng nghiêm khắc ấy lại chứa đọng cả một khoảng trời yêu thương rộng lớn đã để lại trong tâm trí những người học trò chúng tôi không biết bao nhiêu ký ức khó phai. Không chỉ vậy, điều gây ấn tượng nhiều nhất với chúng tôi chính là nụ cười của các thầy cô. Đặc điểm này không hẳn kiêu sa, cũng chẳng đặc biệt gì nhưng tôi lại vô cùng trân trọng nụ cười ấy. Vì đó chính là sự động viên, khuyến khích chúng tôi mỗi khi đạt điểm cao, là sự động viên giúp tôi vươn lên trong học tập. Mỗi khi tôi phạm lỗi, vẫn là khuôn mặt quen thuộc ấy nhưng đã không còn những nụ cười vui vẻ của ngày nào mà thay vào đó là một ánh mắt nghiêm nghị. Mặc dù thầy cô không la hoặc mắng gì nhưng tôi như đọc được một chút buồn bã và thất vọng thoáng qua những đôi mắt kia. Những lúc như vậy làm sao tôi cảm thấy ân hận quá! Vì chúng tôi đã làm các thầy cô thất vọng nhưng cũng nhờ đó mà tôi nhận ra những lỗi lầm thực sự của mình để sửa tận bây giờ tôi mới nhận ra được một điều không phải lúc nào thầy cô cũng cười với chúng tôi nhưng chỉ cần những người thầy, người cô cười, một nụ cười vui sướng giống như tôi vừa làm được một việc gì rất lớn cho thầy cô. Sao lại có thể quên những nụ cười hạnh phúc hay những nụ cười vỗ về an ủi. Thầy cô ơi! Các thầy cô có biết được rằng những nụ cười ấy chính là ngọn lửa hồng sưởi ấm những trái tim bé nhỏ non nớt của đám học trò chúng con hay không? Chỉ bao nhiêu đó là mình may mắn hơn rất nhiều đứa trẻ khác. Bao gánh nặng về cuộc sống, công việc, gia đình và những cực nhọc chất chồng lên đôi vai của những người giáo viên. Thật không thể nào có thể diễn tả được hết nỗi biết ơn sâu nặng của tôi đối với các thầy cô, những người đã không quản nhọc nhằn giúp xây dựng một thế giới huy hoàng, một tương lai sáng bằng con đường học vấn. Thầy cô đã gieo những hạt giống của trí tuệ vào tâm hồn trong sáng của những đứa học sinh, là người cầm bó đuốc trí thức của nhân loại soi đường chỉ lối cho thế hệ học Tôi ước sao mình mãi là đứa học trò yêu dấu của thầy cô dù biết là không thể được. Tuy vậy tôi vẫn cầu mong là các thầy cô sẽ mãi tiếp tục dẫn dắt nhiều thế hệ măng non bước qua cánh cửa dẫn đến một vùng đất kỳ diệu. Thầy cô ơi! Em không biết phải bày tỏ tình cảm của mình như thế nào nữa, em chỉ muốn cảm ơn vì tất cả những điều hay, điều bổ ích mà thầy cô đã truyền đạt đến học sinh chúng em. Những người lái đò của một tương lai mộng nghĩ về người thầy, cô giáo kính yêu mẫu 6Mỗi năm, khi sắp đến ngày 20-11 lòng tôi lại dâng lên những cảm xúc khó tả, những mong nhớ, nuối tiếc về thời đi học đã qua, những kỉ niệm về thầy cô và trường lớp. Ngày 20-11 là ngày ân tình, thầy cô giáo đón nhận tình cảm của toàn xã hội. Tình cảm chân thành của học trò làm tôi thật sự xúc động, đặc biệt là những học trò cũ. Tôi thấy ấm lòng hơn khi nhìn những ánh mắt trong sáng, những câu nói, nụ cười thân thương, sự quan tâm thăm hỏi của các em làm tôi quên đi bao mệt mỏi của bộn bề công lại thuở còn đi họcTừ khi là những cô bé, cậu bé còn bỡ ngỡ đến trường tới khi trưởng thành đâu đâu ta cũng thấy có bóng dáng của thầy cô. Thầy cô uốn nắn ta từng bước đi, từng nét chữ đầu đời, đến những trang văn, những dòng thơ đầy xúc bục giảng với giọng nói ấm áp, trầm bổng, thầy cô mang đến cho ta những điều lý thú của cuộc sống, dạy cho ta về đạo lý làm người, về lòng yêu thương, lòng bao dung,… Thầy cô hun đúc cho ta lòng vị tha, đức hy ta nói “Nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò”, làm sao tránh khỏi sự nghịch ngợm của lũ “thứ ba” ấy. Những lúc đó thầy cô khẽ chau mày, nét mặt khẽ nghiêm nghị. Nhưng với lòng vị tha và đức hy sinh thầy cô đã biến buổi trừng phạt thành những buổi dạy dỗ với những lời dạy đầy thuyết phục. Khi còn ngồi trên ghế nhà trường là vậy! Đến khi ra trường thầy cô vẫn âm thầm, lặng lẽ dõi theo từng bước đi của từng học sinh. Thầy sẵn sàng giúp đỡ khi chúng cần. Trên bước đường đời có đứa theo đuổi sự nghiệp công danh, cũng có đứa rẽ sang hướng khác vì kế mưu sinh, có ai biết rằng thầy cô vẫn luôn dõi mắt theo ta! Thầy cô hạnh phúc khi thấy ta vinh hiển và quặn lòng xót xa khi ta gặp trắc trở khó gian vẫn cứ trôi đi như những cỗ xe vô hình lăn bánh, thầy cô vẫn lặng lẽ là người lái đò, chở hết lớp học sinh này tới lớp học sinh khác đến bến bờ tương lai. Mấy ai qua sông còn trở lại thăm con đò xưa? Một sự thật nghiệt ngã! Nhưng những người lái đò ấy vẫn kiên trì làm công việc thầm lặng của mình. Ôi! Cao quý thay người thầy, người cô! Thật vĩ đại biết bao! Rồi mai đây những đàn chim bé nhỏ ngày nào sẽ tung đôi cánh trên bầu trời tri thức với hành trang trên vai là những kiến thức quý báu và những lời dạy bảo của thầy cô. Những lời dạy bảo ấy mãi theo ta cùng năm tháng, khi khó khăn nó mãi là điểm tựa để ta dựa vào và cố gắng sống cô ơi! Tiếng gọi thân thương ta mang trong tim suốt cuộc đời. Dẫu có đi hết chiều dài của cuộc sống, vẫn chưa đi hết lời thầy cô chỉ dạy; dẫu có bước lên muôn đỉnh vinh quang ta vẫn biết rằng, người nâng bước cho ta trên từng bậc thang là đôi tay không bao giờ mệt mỏi của các thầy, các bây giờ khi đã đứng trên bục giảng, với bao thế hệ học trò lần lượt trưởng thành song hình bóng kính yêu của thầy cô mãi mãi ở bên như nhắc nhở động viên tôi trong suốt cuộc đời, và cũng chính thầy cô đã luôn là tấm gương mẫu mực để tôi soi trong suốt những năm tháng làm cô giáo của cảm ơn những thầy cô đã dìu dắt tôi từ những ngày đầu tiên đến trường cho đến khi trưởng thành. Những yêu thương, trân trọng là tất cả những gì tôi muốn gởi đến những người cô người thầy đã dạy dỗ tôi nên người. Chúc các thầy cô luôn mạnh khỏe, hạnh phúc để mãi mãi vun đắp cho sự nghiệp trồng nghĩ về người thầy, cô giáo kính yêu mẫu 7Khi con sinh ra, bố mẹ luôn muốn con sẽ trở thành một con người tốt, có ích cho xã hội. Theo năm tháng, con lớn dần lên trong vòng tay yêu thương của bố mẹ. Nhìn cuộc sống xung quanh, con luôn hỏi tại sao. Bố mẹ biết, đã đến lúc tìm cho con nơi có thể đưa ra câu trả lời Bởi vì. Và bố mẹ đã yên tâm đặt trọn niềm tin vào mái trường tiểu học. Rồi dần dần con đưa ra những câu hỏi khó hơn, đã đến lúc con trở thành học sinh cấp hai. Và con đã gặp cô Cô giáo Hoàng Phương đầu tiên vào lớp sáu, con vẫn bỡ ngỡ, rụt rè như ngày đầu tiên con từng đi học vậy. Những ấn tượng đầu tiên của con về cô hẳn sẽ không bao giờ phai mờ. Cô giáo con là một người nhỏ bé nhưng nụ cười của cô luôn nổi bật giữa mọi người. Thấm thoắt hơn một năm trôi qua, cuối năm lớp sáu, khi con chỉ đạt danh hiệu học sinh tiên tiến, con đã khóc rất nhiều. Ớ lớp khác việc đó là bình thường nhưng ở một lớp chọn như lớp con thì quả là đáng xấu hổ. Cô đã an ủi con. Những lời nói của cô giúp con vượt qua mọi khó khăn trước mắt “Con là một chiến sĩ dũng cảm trên chiến trường học tập dù con đã cố gắng nhưng vẫn thua vì con chưa hết mình. Con hãy đứng lên và làm lại từ đầu. Chưa bao giờ là quá muộn đâu con ạ!” Chao ôi! Những lời nói của cô có ý nghĩa với con xiết khi lên lớp bảy, con khám phá ra là con yêu văn học lắm. Cô là người thắp sáng cho con tình yêu ban đầu đó. Con là một nhà thám hiểm trên đường khám phá ra bản thân mình và cô là một tấm bản đồ giúp con tìm ra niềm say mê văn học trong bản thân mình. Cô là cầu nối dẫn dường con đến với văn học. Khi con buồn, cô ở bên, tâm sự, an ủi con. Lúc đó con mới thấy cô nhẹ nhàng, yêu thương học sinh biết nhường nào. Con biết cô buồn lắm chứ! Con ân hận vô cùng cô ạ! Nhưng cô không hề trách mắng con lần con đi thi học sinh giỏi mà không có giải. Lúc đó con như một người lạc đường tìm ra được lối thoát. Cô là ánh sáng và niềm tin nâng đỡ con. Con hỏi cô “Tại sao cô không trách mắng con?”, cô chỉ cười và trao cho con tác phẩm Tha thứ mãi mãi. Con hiểu cô ạ! Ớ đời phải biết tha thứ cho người khác dù người đó có làm cho mình buồn thế nào! Đúng như Hoài Thanh đã nói “Công dụng của văn chương là giúp cho tình cảm và gợi lòng vị tha”. Nhờ cô, nhờ văn chương, con đã mở rộng tâm hồn và tha thứ cho người khác nhiều hơn. Văn chương quả có sức mạnh diệu kì, làm cho mọi người gần nhau nay, dù đã lên lớp bảy, dù đã lớn khôn, nhưng cũng có lúc con thấy mình cư xử như trẻ con. Con xin lỗi cô nhiều lắm. Cô chính là bác Bơ-men trong truyện ngắn Chiếc lá cuối cùng. Cô đã dùng kiến thức và tình thương của mình để thắp sáng ước mơ cho chúng con. Mọi việc làm của cô đều xuất phát từ trái tim nhà giáo. Cô đã hi sinh nhiều và sự hi sinh ấy là tự nguyện, vô cùng thầm lặng. Từ ngày được học cô, con bước vào một thế giới mới, thế giới màu hồng tươi của ước mơ và màu xanh mát của kiến thức, màu đỏ thắm của tình thương, màu trắng tinh khôi của văn chương. Cô là một bà tiên trong truyện cổ tích hiện đại và cô đã giúp con tìm ra thế giới riêng của chính mình. Con cảm ơn cô rất sẽ ghi nhớ mãi hình ảnh đẹp đẽ của cô một cô giáo mẫu mực, tận tuỵ với học sinh. Hơn thế nữa, cô còn là người dẫn đường chỉ lối, là ngọn đèn soi sáng tâm hồn chúng em. Cô hay nói với chúng em Cô tung những viên sỏi, là các con. Các con hãy tạo ra những vòng tròn nước. Nhưng có một điều có lẽ cô không nghĩ đến Chính cô đang giúp chúng con trở thành những người “tung viên sỏi vào hồ nước cuộc sống”. Cô đấy cô ạ. Cô là người đầu đây là dàn ý chi tiết và 3 bài văn mẫu hay nhất cho đề bài Cảm nghĩ về thầy cô giáo mà em yêu quý. Hi vọng qua bài viết này bạn đọc có thêm tài liệu để học tập ra, để có kết quả cao hơn trong học tập, VnDoc xin giới thiệu tới các bạn học sinh cùng tham khảo thêm một số tài liệu học tập tại các mục sau Đề thi học kì 1 lớp 10, Soạn văn lớp 10 ngắn gọn, Soạn bài lớp 10, Học tốt Ngữ văn 10, Tài liệu học tập lớp 10 mà VnDoc tổng hợp và đăng các bạn cùng tham khảo thêm các tài liệuTrình bày suy nghĩ của em về ý kiến Tri thức là nguồn sức mạnhSuy nghĩ về câu nói Tuổi trẻ như một cơn mưa rào, cho dù bị cảm, vẫn muốn quay lại để ướt thêm lần nữaVăn mẫu lớp 10 Em hãy kể lại 1 kỷ niệm sâu sắc nhất về gia đình, bạn bè, người thân, thầy côBài văn mẫu lớp 10 Cảm nghĩ về một người thân yêu nhấtBài văn mẫu lớp 10 Cảm nhận về một bài thơ hoặc một nhà thơ

tình cảm của học sinh đối với thầy cô giáo