tôi yêu em cô vợ ngốc của tôi
Có lẽ hắn đã nghe thấy lời đe doạ đầy ẩn ý trong ánh mắt hết sức găngxtơ của tôi, nên như ý nguyện, ko thèm đáp trả lời hỏi thăm tận tình của cô giáo, hắn ta thản nhiên đẩy nhẹ tôi rồi bước vào lớp y như chẳng có chuyện gì xảy ra.Tất nhiên tôi cũng ko ngốc
Nội dung truyện Tổng Tài Đại Ác Muốn Cắn Tôi Mộc Thuần vô tình nhặt được một người đàn ông bên bờ biển, từ đó về sau người trong làng không ai không biết cô có một ông chồng ngốc rất đẹp trai.
Phát súng tình yêu - Chương 6. "Còn thất thần làm gì đấy, mau đi thay quần áo đi, chẳng lẽ con tính mặc nguyên thế này à?". Mẫu Thân đại nhân lên tiếng phá tan hồi ức của Nhạc Ngưỡng, Nhạc Ngưỡng bực bội, không tình nguyện lên phòng thay đồ, khoác thêm áo, quấn
CHƯƠNG 709: ĐẠI KHÁI CHÍNH LÀ ĐANG NÓI CÔ ẤY KHOA TRƯƠNG. Hứa Mộ Hàn là một người trầm tĩnh, anh chỉ là nhỏ tiếng nói vài lời với Tần Thủy San, sau khi nấu chín thức ăn thì không còn tiếp tục nhỏ tiếng nói chuyện với Tần Thủy San, mà là kéo Hạ Diệp Chi nói chuyện
Nam diễn viên không ngần ngại nhiều lần thả thính Hiền Hồ. "Hiền Hồ là một cô gái dễ thương, cá tính và tài năng, chắc chắn đó là hình tượng của rất nhiều người đàn ông. Khi tiếp xúc tôi cũng cảm thấy đó là một bạn nữ quá dễ thương, nếu có một cô bạn gái
"Em không đáng bị đối xử như vậy khi bảo vệ gia đình của mình. Có hàng tá lời em muốn nói với bố mẹ anh vì sự ngu ngốc của họ". "Không ai đứng lên nói lại mẹ anh cả. Và bố anh cũng không làm gì cả. Ông ấy còn không dành thời gian cho những đứa cháu của mình".
Vay Tiền Nhanh Ggads. Bạch phu nhân sững ngườ,rốt cục là bà cũng không thể chịu nổi nữa đứng phắt dậy,chỉ tay vào mặt của Mạc Tử Nhan mà trút giận- CON VÌ MỘT ĐỨA KHÔNG RÕ LAI LỊCH NHƯ NÓ MÀ CHẤP NHẬN ĐEM NÓ VỀ LÀM DÂU BẠCH CÒN ĐƯỜNG NHI,ĐƯỜNG NHI CỦA CHÚNG TA PHẢI LÀM SAO,HẢ? - Hải Đường,lại là Hải rốt cục là cứ vì con bé Hải Đường đó thôi hay sao hả mẹ? - Bạch Vi Hiên trừng mắt nhìn,không ai nhịn,vậy thì cô cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn mấy người ở đây làm càn thêm lần nữaMạc Tử Nhan chỉ biết im lặng,trên mắt xuất hiện một làn nước mờ,không kìm nén nổi mà rơi xuống,khiến cho Bạch Thế Phong cảm thấy đau lòng,ôm chặt lấy cô- Giờ cô còn định tỏ vẻ yếu đuối trước mặt tôi sao? Còn ông nữa Bạch Thế Kỳ,ông định chỉ ngồi đấy mà không thèm nói gì hay sao?- Đây là ý của bà,tôi không quan tâm,việc thằng Phong nó lấy vợ là việc của nó,chúng ta không có quyền can thiệp vào cuộc sống riêng của với tôi thì dù là Hải Đường hay bất kỳ một ai đi chăng nữa,chỉ cần là một cô gái đàng hoàng,thì việc bước chân vào Bạch gia là điều có thể,tôi đều chấp nhận- Ông...chả nhẽ ông lại không quan tâm đến môn đăng hộ đối hay sao chứ? Mà ông nói cũng hay nhỉ,ông chấp nhận,dễ vậy hay sao? Vậy trong chuyện này,tôi hỏi ông,ông cuối cùng là đứng về phía ai??Bạch lão gia quả thật vẫn vô cùng điềm tĩnh như không có chuyện gì,quả thật là như từ đầu khi biết chuyện của Bạch Thế Phong,ông đã không mấy thái quá về chuyện này,chỉ là...suốt hai mươi năm qua ông đã không thể ở bên cạnh chăm sóc,dạy dỗ bảo ban con trai ông nhiều,đã không thể cho nó một tình cảm gia đình đúng vậy...ông muốn bù đắp mọi thứ cho nó,để nó được sống cuộc sống riêng của trong chuyện này,ông là người không có quyền được can thiệp- Trong chuyện này,tôi không đứng về phía ai nhất,ai cũng có một phần đúng và một phần sai trong việc Phong,ta biết con luôn hận người ba và người mẹ này,ta càng không thể nào can thiệp được vào chuyện của con,mọi thứ là do con một tay tự gây dựng lên,cho nên,việc con tự mình quyết định vợ ch mình,ta hoàn toàn không có ý cũng nên báo cho chúng ta biết một tiếng,để có thể gặp gỡ trước được con dâu mới của gia bà nữa,việc bà lo cho con trai mình thì không có gì là sai,nhưng ngày hôm nay bà lại làm tôi hoàn toàn thất vọng về bà,thay vì nhàn nhã từ tốn nhẹ nhàng thì bà lại thái quá mọi chuyện lên...- Thì sao? Vậy ông có nghĩ đến cảm xúc bây giờ của tôi không? - Cảm xúc chỉ là nhất thời,còn đây...- Thế thì còn Hải gia thì sao đây,ông nghĩ đi,họ sẽ nói gì vào mặt chúng ta? Nói chúng ta là đồ lừa đảo,không ra gì...chỉ vì nó- Hải Đường đã bỏ trốn khỏi tôi- Sao? - Bạch lão gia cùng Bạch phu nhân nhất thời cả kinh,riêng Bạch Vi Hiên cũng không kémBạch Thế Phong buông nhẹ Mạc Tử Nhan ra,vỗ vỗ lưng cô cho cô nín dìu cô ngồi xuống bên cạnh,bắt đầu mở lời- Chuyện này xảy ra cách đây đã ba tháng rồi,khi đó...Bạch Thế Phong bắt đầu kể lại từng chút một,không sót một thứ gì,đồng thời anh cũng muốn chứng minh...Tử Nhan không có lỗi gì trong chuyện này,tất cả đều là do anh gây ra- Đấy,rót cục cuối cùng thì vẫn là do con nhỏ này chen chân vào,nếu không thì đã đâu có ra nông nỗi như bây giờ - Bạch phu nhân khoanh tay,vẫn ngoan cố,nằng nặc cho rằng tất cả là do cô - Cháu không biết là hai bác ghét cháu hay không ưa cháu ở điểm nào,nhưng cháu là vợ anh ấy,vĩnh viễn suốt đời không thể đổi thay...- Cô còn thích làm càn? - Bạch phu nhân bắt đầu nổi cơn tam bành- MẸ À! ĐỦ LẮM RỒI. ĐÃ THÀNH RA VẬY,MẸ CÒN ĐỊNH TRÁCH EM ẤY? NẾU NHƯ KHÔNG DO CON NHỎ HẢI ĐƯỜNG KIA THÌ ĐÃ KHÔNG CÓ NGÀY HÔM NAY MẸ NGHE KHÔNG,VẢ LẠI,CON CŨNG CẦN PHẢI CẢM ƠN CÔ TA VÌ ĐÃ TỰ ĐỘNG RỜI XA GIA ĐÌNH MÌNH,NẾU KHÔNG THÌ...- CON IM NGAY! * Chát *Bạch phu nhân tức giận,tát một cú trời giáng xuống khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Vi Hiên,khiến cho mặt cô bây giờ đỏ ửng,cơ hồ còn hằn lên vệt ngón tay - Mẹ...- BÀ LÀM CÁI GÌ THẾ HẢ? ĐI,MAU ĐI NGAY CHO TÔI - ÔNG MAU BUÔNG TÔI RA,TÔI PHẢI DẠY CHO CHÚNG NÓ MỘT BÀI HỌCBạch lão gia cố lôi vợ mình đi ra ngoài,nhanh chóng cho xe chạy về biệt thự Tử Nhan từ lúc nhìn thấy Bạch Vi Hiên bị tát vì mình thì đã không thể cầm được nước mắt,vội vàng chạy lại đỡ cô dậy- Chị,em xin lỗi...là do em,tất cả là do em...xin lỗi...- Tử Nhan,không sao cả,em không có lỗi,là do mẹ cố chấp thôi...- Sưng to thế này,lại bảo là không sao,chị đúng là... - Bạch Thế Phong cúi xuống,nâng khuôn mặt nhỏ nhắn kia lên xem xét - Lên phòng đi,em thoa thuốc cho chị Mạc Tử Nhan nghe thấy vậy càng khóc to hơn,cứ như muốn xả nỗi thống khổ trong lòng ra ngoài,tim cô bây giờ rất đau,rốt cục vẫn cứ luôn là Hải Đường,chỉ có Hải Đường mà thôi...đối với họ,cô đúng chỉ là một đứa thấp hèn thích trèo cao,chỉ là cái đứa đi lợi dụng không hơn không kém...- Ngốc,đừng khóc nữa,không phải lỗi của em,khóc gì chứ! - Bạch Thế Phong xoa đầu cô,ôn nhu trìu mếnMạc Tử Nhan chỉ biết vô thức gật đầu,cô khẽ lau nước mắt,ngoan ngoãn ngồi im không khóc Thế Phong hơi cười,rồi lại dìu Bạch Vi Hiên đi lên lầu để thoa thuốc*************************************************Ánh nắng mặt trời len lỏi vào phòng,khiến cho Mạc Tử Nhan khó chịu mà khẽ động mi mắt,cô lập tức choàng tỉnhNhớ hôm qua hình như là cô khóc đến mệt lử rồi thiếp đi lúc nào không biết,giờ lại thấy mình đang nằm trên giường,chắc là Bạch Thế Phong đã dìu cô lên tới đây,chợt cô cảm thấy trong lòng có chút ấm áp,nhưng chợt nhớ lại mọi chuyện hôm qua,nụ cười trên môi liền vụt tắt Mạc Tử Nhan hôm nay trông phờ phạc hơn ngày thường,cũng không chịu ăn sáng mà tự động đi đến trường,cũng không sử dụng xe nhà mà chọn lựa cách đi bộÍt nhất thì...cũng giúp cô thanh thản hơn được chút...Mạc Tử Nhan đi trên đường,mọi hôm ngã ba này sáng sớm vắng vẻ vậy mà hôm nay lại đông nghẹt,còn tụ vào một chỗ,thấy lạ,cô liền chen vào đám đông xem thử xem đã xảy ra chuyện gì - Cho hỏi...ở đây xảy ra chuyện gì vậy ạ?- Ở đây vừa xảy ra tai nạn,cũng không biết sao nữaMạc Tử Nhan cố gắng chen vào trong,liền nhìn thấy bóng dáng quen thuộc - LẠC HY! Mộc Lạc Hy trên người mặc bộ đồng phục còn bị dính máu,mái tóc rũ rượi,cả người còn bị bẩn vài chỗ - Lạc Hy,Lạc Hy,chuyện gì....chuyện gì đang xảy ra?- Tử Nhan...tôi...tôi...là lỗi của tôiMộc Lạc Hy khóc tức tưởi,ôm chặt lấy cơ thể cao lớn của người đàn Tử Nhan cả kinh,là Mặc Tư...- Mặc Tư...anh ấy...- Xe cứu thương tới rồi kìa,mau... - Một vài người kêu lênNgay lập tức,Mặc Tư được đưa lên xe cấp cứu,Mạc Tử Nhan cùng Mộc Lạc Hy cũng mau chóng lên Lạc Hy...xảy ra chuyện gì...tại sao lại ra nông nỗi này vậy hả? Mộc Lạc Hy thất thần,ánh mắt như người vô hồn,nước mắt vẫn thi nhau chảy xuống không ngớt Bệnh viện A- Bác sĩ,bác sĩ....xin hẫy cứu lấy anh ấy- Chúng tôi sẽ cố hết sức,xin hai cô đừng lo lắng Đèn phòng cấp cứu được bật sáng,cũng là tâm trạng lo lắng không nguôi- Lạc Hy....mau nói cho tôi biết...rốt cục là...xảy ra chuyện gì?- Xin lỗi...thật xin lỗi bà...tôi xin lỗi- Về chuyện gì chứ? Với lại,nếu là chuyện kia,thì không sao hết,là hiểu lầm,cho nên tôi cũng không để ý...cũng chỉ mong bà tha thứ...Mộc Lạc Hy cười buồn,ánh mắt chan chứa sự mệt mỏi lẫn hối hận,cô vòng tay qua ôm lấy cô bạn thân nhất của cửa phòng cấp cứu bật mở,vị bác sĩ già hối hả cùng cô y tá chạy ra ngoài,Mộc Lạc Hy chạy lại,lay lay cánh tay của ông,lo lắng hỏi- Bác sĩ,anh ấy sao rồi?- Giờ anh ta đang trong tình trạng thiếu máu,mà bệnh viện lại không có đủ số máu cần thiết,cho hỏi trong hai người các cô có ai có nhóm máu AB không? - Vị bác sĩ sốt sắngMạc Tử Nhan suy nghĩ hồi lâu - Tôi là nhóm máu O,còn Lạc Hy thì...- Vậy còn cô?- Tôi...làm ơn cho tôi đi xét nghiệm,nếu trùng,hãy lấy máu của tôi- Được,vậy cô đi theo tôiMạc Tử Nhan ngồi ghế đợi,ánh mắt cứ luôn dõi theo về bóng lưng khuất sau cánh cửa,cô thở dài,sực nhớ đến Bạch Thế ấy là bạn thân thiết của Mặc Tư,chắc chắn có thể làm gì đó để giúp anh ấy,Mạc Tử Nhan vừa suy nghĩ xong thì ngay lập tức lấy điện thoại raTút...tútttttt- Sao lại không nghe máy vào lúc này chứ?- Có kết quả xét nghiệm rồi,vị tiểu thư đó trùng máu với bệnh nhân- Vậy...cậu ấy đâu rồi thưa bác sĩ? - Cô ấy sau khi lấy máu xong thì hơi choáng,giờ đang nằm trong phòng bệnh nghỉ ngơiMạc Tử Nhan gật gật,cúi đầu chào rồi chạy về phía phòng bệnh nơi Mộc Lạc Hy đang Lạc Hy đang được truyền nước,sắc mặt hơi nhợt nhạt lại có phần tiều tuỵ,chắc hẳn là mệt lắm- Này,không sao chứ?Mộc Lạc Hy xoay người,cười nhẹ với cô rồi nhắm mắt- Mọi chuyện...- Đợi có lúc thích hợp tôi sẽ nói,mà...Mặc Tư sao rồi?Mạc Tử Nhan lắc đầu,vỗ nhẹ vào vai của Lạc Hy,mỉm cười ý nói sẽ không đi ra ngoài,cũng là lúc đèn phòng cấp cứu được tắt đi- Bác sĩ...- Cậu ấy đã vượt qua khỏi cơn nguy kịch,giờ sẽ được đưa đến phòng chăm sóc đặc biệt,đợi một lát rồi hãy vào thăm - Được Mạc Tử Nhan chạy vội,mở tung cánh cửa,hét lên- Lạc Hy,Mặc Tư...Mặc Tư tỉnh rồi!Mộc Lạc Hy sắc mặt rạng rõ hẳn lên,cô vội vàng rút kim tiêm ở tay ra,chạy ra ngoài- Đợi đã,bà còn mệt...- Tôi không sao a...Mộc Lạc Hy được Mạc Tử Nhan dìu đến,đứng trước cửa phòng bệnh,có chút ngập ngừng,Mạc Tử Nhan bảo cô đi vào trước rồi chạy ra ngoài mua chai Lạc Hy đi đến bên giường của Mặc Tư,nước mắt chợt rơi xuống,cô nức nở,nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của anh- Mặc Tư...xin lỗi...xin lỗi...hức hức...- Sao lại...khóc chứ...- Mặc Tư...anh...tỉnh rồi,để em gọi bác sĩ- Được rồi...ở lại đây một chút đi... - Mặc Tư yếu ớt níu lấy tay cô,cùng lúc đó bác sĩ cũng đi vào- A,may quá,cậu có thể tỉnh sớm như vậyVị bác sĩ khám xét một hồi,mỉm cười nói- May cho cậu đấy,bạn gái cậu đã truyền cho cậu đến 450 cc máu,nếu không kịp thì chắc là sẽ có chuyện rồi,cũng nên cảm ơn cô ấy đi Sau khi vị bác sĩ đã đi khuất,Mộc Lạc Hy lúc này mặt đỏ ửng,lắp bắp- Chuyện này...- Cảm ơn em - Sao? - Cảm ơn em vì đã cứu tôi...thật sự...lần này tôi mắc nợ em rồi******************************************************Trailer- MẶC TƯ! EM NÓI CHO ANH BIẾT,CHO DÙ CÓ THẾ NÀO,EM VẪN SẼ KHÔNG TỪ BỎ ĐÂU!
Trên chiếc giường cỡ lớn,một cô gái vẫn còn chăn ấm nệm êm kia đang say giấc ngủ,ngáy o o với tư thế rất chi kì dưới,cách đó không xa,một '' em '' đồng hồ đang nằm an nghỉ,nát đến tồi tệ,nhìn vào mà thấy chốc,một tiếng hét vô cùng '' nhẹ nhàng '' vang lên - TỬ TIỂU YÊU,MAU DẬY NGAY CHO BÀ !Vậy mà cái người nằm trên giường đâu có nghe,vẫn cứ an phận nằm trên giường rất ư là vô tư,ngáy o o như bình thườngRẦM RẦM- MẠC...TỬ...NHANCô gái có tên Mạc Tử Nhan kia không hẹn mà rằng liền bật dậy,mặt mày tươi như hoa,cười nói - Ahaha,mẫu hậu đại nhân...con dậy rồi - Có biết hôm nay là ngày gì không hả ? - Con biết mà,mẹ cứ nhắc hoài à - Thế hôm nay là ngày gì ? - Bà Mạc cười '' hiền '' hỏi- Con không biết Cô lấy tay xoa xoa đầu,cười toe toét,cái điệu rất chi là muốn ăn đòn - CÁI CON BÉ NGỐC NÀY,CÒN KHÔNG MAU VÔ ĐÁNH RĂNG RỬA MẶT RỒI MẶC ĐỒ,HÔM NAY LÀ LỄ TỐT NGHIỆP ĐẤY !- AAA,mẹ nhắc con mới nhớMạc Tử Nhan tức tốc chạy vào phòng tắm sửa soạn,hôm nay cô ngủ nướng,tất cả cũng chỉ tại cái cuốn tiểu thuyết cẩu huyết kia mà,huhu quả này chết chắc. Ăn hành đến nơi rồi !!!10 phút sau- Ba mẹ,CON ĐI ĐÂY Ạ !- Việc gì phải vội thế con gái,ngồi xuống ăn sáng đi đã - Ông Mạc buông tờ báo trên tay xuống,nhẹ nhàng nói - Con trễ rồi,tạm biệt ba mẹTrước khi đi cô không quên tặng cho papa mình một nụ hôn gió tạm biệt,vẫy vẫy tay chào ông rồi vọt lẹMạc Tử Nhan đi trên đường,thở dài sườn sượt,cô đơn một mình thế này thật chán quá nha,chẳng vui gì cả. Đang thơ thẩn nhìn ngó xung quanh,chợt có một bóng người chạy qua,không may vấp phải, ngã đè lên người cô- Cứu tôi với,cứu tôi...Một cô gái ngũ quan xinh đẹp,sắc xảo,đôi mắt ngập nước nhìn chằm chằm vào cô,luôn miệng cầu cứu. Mà cái tình hình vớ vẩn gì đây,đang yên đang lành,thành phố văn minh thế này,chẳng lẽ lại có tên sở khanh ?- Cô sao thế ? - Cứu tôi...có kẻ biến thái...Haha,phục mình quá,đoán trúng phóc,có kẻ sở khanh thật nha- Được rồi,cô cứ bình tĩnh,nói tôi nghe chuyện gì đang xảy ra ?- Tôi...hức...oa oa... - Đến đây cô ta rống to hơn,khiến cho Mạc Tử Nhan giật cả mình,cuống cuồng không biết phải làm thế nào - Cô...đừng khóc,bình tĩnh đi a...kể tôi nghe hắn làm gì cô,rồi chúng ta đến đồn cảnh sát...- Hắn ta...Bỗng nhiên,một tốp người khoảng chừng 5-6 tên liền chạy đến,mặt mũi bặm trợn khiến ai nhìn vào cũng phải chết sững,Mạc Tử Nhan cũng không hơn gì,sợ đến toát mồ hôi,nhưng miệng lưỡi vẫn cứng như thường- Mấy người ban ngày ban mặt lại đi ăn hiếp con gái nhà lành,tin tôi báo cảnh sát không ?- Tôi thách cô đấy !Một người đàn ông bước ra...tên này...thật sự rất đẹp trai a...giống y như mỹ nam trong ngôn tình vậy,thật sự rất soái...Aaa,không được,mi đang nghĩ cái gì vậy hả Mạc Tử Nhan ? Hắn là biến thái,là biến thái đó ! - Thách cái đầu nhà ngươi,ngươi nghĩ ngươi là ai hả tên biến thái kia ? Mạc Tử Nhan đứng bật dậy,chỉ tay về phía người đàn ông kia,hét lớnHắn cười lạnh,con nhỏ này,ăn gan hùm mới dám chửi hắn như vậy,đương nhiên là đang chui đầu vào chỗ chết,được lắm !- Cô ta,là người của tôi !- Người cái rắm ! Anh ỷ mình giàu ăn hiếp kẻ nghèo hả ? Hạng người như anh thật không ra gì - Cô cười khẩy,hai tay chống nạnh,kiêu ngạo nói- Cô...được lắm ! Các người mau đưa Hải Đường về,giam cô ấy lại,không được để trốn thoát. Còn cô ta... - Hắn cười nửa miệng,mặt gian tà,nói - Đem về,ta sẽ có cách xử lí !- Aaa,tên biến thái,mau thả ta ra !Mạc Tử Nhan hết sức vùng vẫy...thôi rồi...lỡ đụng lầm người,lại còn là tên ác ma nữa,đời cô...từ đây là chấm hết...
Cô bé đáng yêu ngây thơ Mạc Tử Nhan vốn còn chưa biết mùi đời, trong sáng như tuyết, bỗng trong chốc lát trở thành “phu nhân” của Bạch thiếu – người được mệnh danh là ác ma chỉ vì một chút gọi là “lòng thương người” kia… Trên chiếc giường cỡ lớn,một cô gái vẫn còn chăn ấm nệm êm kia đang say giấc ngủ,ngáy o o với tư thế rất chi kì dưới,cách đó không xa,một ” em ” đồng hồ đang nằm an nghỉ,nát đến tồi tệ,nhìn vào mà thấy chốc,một tiếng hét vô cùng ” nhẹ nhàng ” vang lên – TỬ TIỂU YÊU,MAU DẬY NGAY CHO BÀ ! Vậy mà cái người nằm trên giường đâu có nghe,vẫn cứ an phận nằm trên giường rất ư là vô tư,ngáy o o như bình thường RẦM RẦM – MẠC…TỬ…NHAN Cô gái có tên Mạc Tử Nhan kia không hẹn mà rằng liền bật dậy,mặt mày tươi như hoa,cười nói – Ahaha,mẫu hậu đại nhân…con dậy rồi – Có biết hôm nay là ngày gì không hả ? – Con biết mà,mẹ cứ nhắc hoài à Cô lấy tay xoa xoa đầu,cười toe toét,cái điệu rất chi là muốn ăn đòn – CÁI CON BÉ NGỐC NÀY,CÒN KHÔNG MAU VÔ ĐÁNH RĂNG RỬA MẶT RỒI MẶC ĐỒ,HÔM NAY LÀ LỄ TỐT NGHIỆP ĐẤY ! – AAA,mẹ nhắc con mới nhớ Mạc Tử Nhan tức tốc chạy vào phòng tắm sửa soạn,hôm nay cô ngủ nướng,tất cả cũng chỉ tại cái cuốn tiểu thuyết cẩu huyết kia mà,huhu quả này chết chắc. Ăn hành đến nơi rồi !!! 10 phút sau – Ba mẹ,CON ĐI ĐÂY Ạ ! – Việc gì phải vội thế con gái,ngồi xuống ăn sáng đi đã – Ông Mạc buông tờ báo trên tay xuống,nhẹ nhàng nói – Con trễ rồi,tạm biệt ba mẹ Trước khi đi cô không quên tặng cho papa mình một nụ hôn gió tạm biệt,vẫy vẫy tay chào ông rồi vọt lẹ Mạc Tử Nhan đi trên đường,thở dài sườn sượt,cô đơn một mình thế này thật chán quá nha,chẳng vui gì cả. Đang thơ thẩn nhìn ngó xung quanh,chợt có một bóng người chạy qua,không may vấp phải, ngã đè lên người cô – Cứu tôi với,cứu tôi… Một cô gái ngũ quan xinh đẹp,sắc xảo,đôi mắt ngập nước nhìn chằm chằm vào cô,luôn miệng cầu cứu. Mà cái tình hình vớ vẩn gì đây,đang yên đang lành,thành phố văn minh thế này,chẳng lẽ lại có tên sở khanh ? – Cô sao thế ? – Cứu tôi…có kẻ biến thái… Haha,phục mình quá,đoán trúng phóc,có kẻ sở khanh thật nha – Được rồi,cô cứ bình tĩnh,nói tôi nghe chuyện gì đang xảy ra ? – Tôi…hức…oa oa… – Đến đây cô ta rống to hơn,khiến cho Mạc Tử Nhan giật cả mình,cuống cuồng không biết phải làm thế nào – Cô…đừng khóc,bình tĩnh đi a…kể tôi nghe hắn làm gì cô,rồi chúng ta đến đồn cảnh sát… – Hắn ta… Bỗng nhiên,một tốp người khoảng chừng 5-6 tên liền chạy đến,mặt mũi bặm trợn khiến ai nhìn vào cũng phải chết sững,Mạc Tử Nhan cũng không hơn gì,sợ đến toát mồ hôi,nhưng miệng lưỡi vẫn cứng như thường – Mấy người ban ngày ban mặt lại đi ăn hiếp con gái nhà lành,tin tôi báo cảnh sát không ? – Tôi thách cô đấy ! Một người đàn ông bước ra…tên này…thật sự rất đẹp trai a…giống y như mỹ nam trong ngôn tình vậy,thật sự rất soái… Aaa,không được,mi đang nghĩ cái gì vậy hả Mạc Tử Nhan ? Hắn là biến thái,là biến thái đó ! – Thách cái đầu nhà ngươi,ngươi nghĩ ngươi là ai hả tên biến thái kia ? Mạc Tử Nhan đứng bật dậy,chỉ tay về phía người đàn ông kia,hét lớn Hắn cười lạnh,con nhỏ này,ăn gan hùm mới dám chửi hắn như vậy,đương nhiên là đang chui đầu vào chỗ chết,được lắm !
Đánh giá từ 30 lượtCô bé đáng yêu ngây thơ Mạc Tử Nhan vốn còn chưa biết mùi đời, trong sáng như tuyết, bỗng trong chốc lát trở thành "phu nhân" của Bạch thiếu - người được mệnh danh là ác ma chỉ vì một chút gọi là "lòng thương người" kia...Xem thêm »Các chương mới nhất Chương 45 Chúng ta ly hôn đi
Cô khá bất hạnh, mẹ kế và em gái thường xuyên đánh đập, còn bị ép gả cho một người xa lạ. Nhưng trong ngày tổ chức hôn lễ, chú rể xảy tai nạn, cô lựa chọn ở lại chăm sóc người đàn ông bị hôn mê này…Anh là mọt người tàn nhẫn lạnh lùng, người xung quanh đều nói anh không thích phụ nữ. Thực ra anh vẫn luôn yêu một cô gái từ hồi nhỏ. Ba tháng sau tai nạn xe, anh tỉnh lại, nhận ra người con gái đang chăm sóc mình chính là cô gái anh yêu sâu đậm…Vận mệnh khiến ai người gặp lại, anh nhận ra cô, nhưng cô vẫn lạnh nhạt với anh. Anh phải làm sao để bày tỏ tình cảm của mình với cô gái ngốc này!
tôi yêu em cô vợ ngốc của tôi